Hoàng Phủ Minh Long nhìn Lục Thiếu Du cười nói.
Nghe Hoàng Phủ Minh Long nói những lời này, khuôn mặt Lục Thiếu Du lập tức hiện lên vẻ rung động, chuyện quan hệ tới việc Tử Lôi Huyền đỉnh đứng đầu trong Thập đại Bán Thánh khí nhận chủ, sợ rằng bất kể là ai sẽ đều có hứng thú lớn.
Mà thân là đệ tử Tuyên Cổ điện, còn phải tu luyện áo nghĩa thuộc tính lạ như thuộc tính Lôi, sợ rằng thực lực quá thấp cũng tự biết khó mà lui. Điều này cũng gián tiếp làm giảm bớt không ít người, bằng không mà nói, Tuyên Cổ điện lần này sẽ vô cùng náo nhiệt.
Nhưng mà mặc dù như vậy, Lục Thiếu Du cũng không khó biết rõ, lần này Đại hội Thân Vương của Tuyên cổ điện, tất cả các thế lực lớn, các đại gia tộc đều sẽ nhìn chằm chằm vào.
- Cửu sư đệ, bây giờ đệ còn mấy phần tự tin với bản thân?
Hoàng Phủ Minh Long cười nói với Lục Thiếu Du.
- Không có nắm chắc cũng sẽ đi, cho dù miệng hổ cũng có thể nhổ răng, sợ cái gì.
Đến lúc này Lục Thiếu Du cũng chỉ có thể vỗ ngực tự xưng là hảo hán, đến lúc đó một khi đi tới cuối cùng sợ rằng cũng không có ai là kẻ yếu. Năm THân vương kia đã là người tiếng tăm lừng lẫy trong ba ngàn đại thiên thế giới, cũng khó tránh khỏi khi đó sẽ có hắc mã xuất hiện. Cho nên Đại hội Thân Vương lần này là một hồi long tranh hổ đấu.
- Vậy đi, ha ha.
Hoàng Phủ Minh Long vỗ bả vai Lục Thiếu Du rồi cười ha hả, dường như lập tức nhớ tới điều gì mà nghiêm túc nói:
- Cửu sư đệ, lần này đi đệ nên cẩn thận một chút. Từ Thượng Thanh thế giới đến Tuyên Cổ điện bằng đường hầm thế giới an toàn. Hơn nữa từ lần trước Thiên La minh đánh lén đệ tổn thất thảm trọng, lần này sợ rằng cũng không dám tùy tiện dẫm lên vết xe đổ. Nhưng mà lần này đi tới Đại hội Thân Vương, có không ít người là người của Thiên La minh. Sợ rằng đến lúc đó nhìn thấy đệ Thiên La minh này sẽ làm một ít việc mờ ám. Mà trong Tuyên Cổ điện ta cũng không tiện đi vào, cho nên tất cả chỉ có thể dựa vào bản thân đệ mà thôi.