- Thiếu Du, trên đời này thực sự có người giống như vậy sao? Trừ tỷ muội song sinh ra, sợ rằng cũng không có cách nào giải thích chuyện giữa Phogn Du Du của Phong gia và Ma Linh Yêu nữ kia.
Độc Cô Cảnh Văn dường như có chút hứng thú với chuyện này.
- Ta cũng không biết, bất quá ta sẽ cố gắng điều tra cho rõ.
Lục Thiếu Du nói.
Bắc Cung Vô Song nhìn qua Lục Thiếu Du, miệng khẽ mỉm cười, sau đó lại thở dài một chút rồi nói với Lục Thiếu Du:
- Thiếu Du, theo chàng nói, chàng và Ma Linh Yêu nữ kia đã có tình cảm, nếu như còn có thể gặp lại nàng ta, chàng nhất định phải trả khoản nợ tình này.
Lục Thiếu Du nhìn qua Bắc Cung Vô Song mà không nói gì, nhưng trong mắt lại nổi lên không ít rung động.
- Hái hoa ngắt cỏ khắp nơi, ta đi bế quan, nhắm mắt làm ngơ vậy.
Vân Hồng Lăng đứng dậy, hung hăng trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du.
- Chúng ta cũng đi bế quan, tránh khỏi nhìn thấy hắn lại thấy phiền.
Nhị nữ Vân Hồng Lăng và Lam Linh lập tức đứng dậy, có chút ghen tuông, miệng thở phì phò rời khỏi sảnh.
Độc Cô Cảnh Văn nhìn tam nữ Vân Hồng Lăng thở phì phò rời đi, nàng nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Thiếu Du, nhanh đi an ủi 3 người đi.
Lục Thiếu Du cười khổ gật gật đầu, sau đó lập tức đứng dậy đuổi theo tam nữ.
- Hồng Lăng, Tiểu Linh, Lam Linh đã là mẫu thân mà còn không lớn, có đôi khi muội thực sự hâm mộ ba người này.
Nhìn Lục Thiếu Du đuổi theo tam nữ, Lăng Thanh Tuyền cười nhạt một tiếng, trong mắt tràn nhu tình và bình yên.
Nghe vậy Bắc Cung Vô Song khẽ nâng bàn tay trắng nõn nà lên, trên cổ tay trắn ngần có một vòng phỉ thúy phản lại một chút ánh sáng lên trên khuôn mặt tinh xảo của nàng. Trong mắt có một chút quang mang, ngay lập tức ánh mắt nổi lên rung động, miệng nói với Lăng Thanh Tuyền: