Lục Thiếu Du nhìn qua Phong Du Du, khóe miệng giật giật, nói:
- Thật không ngờ, ta nhất định sẽ thắng ngươi.
- Cũng có chút tự tin.
Phong Du Du thản nhiên cười, hai má lúm đồng tiền xuất hiện trên khuôn mặt tinh xảo mà thánh khiết kia, âm thanh như thiên nhiên vang vọng:
- Kỳ thật ta rất thích ngươi tự tin và cuồng ngạo, hy vọng tới lúc đó sau khi tới Thương Khung chiến trường, ngươi còn có thể tiếp tục cuồng ngạo như vậy.
- Thương Khung chiến TSo? Ta đã đi qua.
Lục Thiếu Du nói.
Phong Du Du lắc đầu nói:
- Ta biết rõ ngươi đã đi vào Thương Khung chiến trường rồi, nhưng lần này không giống. Đến lúc đó ngươi sẽ biết rõ, thời gian cũng không quá lâu nữa đâu.
Lục Thiếu Du nghe vậy, đang muốn nói tiếp thì Phong Du Du lại nói, đông mắt thanh tịnh giống như sau chấn động:
- Được rồi, chúng ta cũng nên động thủ thôi.
Âm thanh giống như âm thanh của thiên nhiên vừa dứt, y phục màu trắng bỗng nhiên run lên. khí tức vô hình từ trong cơ thể Phong Du Du lan tràn ra. Khí tức này nương theo khí tức vổ xưa.
Oanh.
Trong chớp mắt này, chẳng biết tại sao, chung quanh Chiến đài lập tức có từng cơn gió đập vào mặt, tóc trên đầu tung bay.
Sưu.
Ánh mắt Lục Thiếu Du run lên, đồng thời quanh thân có khí tức chấn động vô hình lan tràn ra. Toàn thân có khí tức cổ xưa chấn động.
Giờ phút này, quanh thân Lục Thiếu Du và Phong Du Du trên Chiến đài đều có hai cỗ khí tức vô hình lấy bản thân làm trung tâm lập tức lan tràn ra bốn phương tám hướng. Gợn sóng trong không gian nhộn nhạo, khí tức bực này lan tràn, trong lúc mơ hồ còn có thể thấy được dấu vết của trạng thái chân không.
Xoẹt.
Hai cỗ khí tức vô hình va chạm, tại nơi hai cỗ khí tức vô hình va chạm với nhau, quang mang hình cung lập tức b*n r*. Quang mang giống như gợn sóng bắn ngược ra. Cơ hồ cùng lúc, ngay khi quang mang bắn ngược ra, hai đạo quang tráo trong suốt giống như vô hình lập tức bao phủ thân hình hai người.