Xoẹt.
Trên Chiến đài, một chưởng của hai người va chạm, kình khí rung động khuếch tán. Thân hình to lớn vạm vỡ của Phong Bá Nam lại lảo đảo lùi lại mấy bước mới có thể đứng vững được. Mà lúc này Lục Thiếu Du lại đứng vững như bàn thạch, thân hình ở trên không trung không bị lắc lư một chút nào. Kình khí kh*ng b* giống như cơn lốc kia ngay cả vạt áo bào màu xanh của hắn cũng không thể làm cho nó rung động được.
Phong Bá Nam ổn định thân hình, khuôn mặt vốn tràn ngập vẻ ngạo nghễ của hắn lúc này cũng xuất hiện vẻ rung động, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ. Ống tay áo vung lên, phủi một chút bụi đất trên người mình, hắn nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Không thể không nói ta đã xem thường ngươi. Hôm nay ta sẽ dùng toàn lực. Ngăn cản bước tiến của ngươi.
Dứt lời, tay phải Phong Bá Nam nhấc lên, năm ngón tay khẽ trảo một trảo với không gian bên cạnh, hấp lực vô hình từ trong tay tuôn ra.
Oanh.
Cách đó không xa, Thái Cổ Phong Thiên Trụ lập tức b*n r*, trong lúc mơ hồ phát ra tiếng sấm minh, tiếp đó lập tức xuất hiện trong tay Phong Bá Nam.
Ngao.
Lục Thiếu Du vươn tay ra, tâm thần khẽ động, Huyết Lục lập tức xuất hiện trong tay. Trong lúc mơ hồ có tiếng đao minh giống như long ngâm quanh quẩn, vang vọng trên không trung Chiến đài.
- Hai người này mới giao thủ hai chiêu, Phong Bá Nam đã muốn vận dụng toàn lực sao?
- Nói đùa sao? Lục Thiếu Du há là kẻ yếu, Phong Bá Nam này trong hai chiêu vừa rồi cũng không chiếm được một chút tiện nghi nào. Thậm chí còn rơi vào thế hạ phong, cho nên chỉ có thể vận dụng toàn lực.
- Không ngờ thực lực của Lục Thiếu Du kia lại tới một bước này.
Bốn phía Chiến đài, tiếng nghị luận vang lên không ngừng. Cùng lúc, Phong Bá Nam đã ra tay, khí tức Tuyên Cổ Cảnh cao giai đỉnh phong không chút giữ lại mà lan tràn ra. Khí tức giống như một cơn lốc lan tràn ra chung quanh không trung. Nguyên lực phô thiên cái địa rót vào trong Thái Cổ Thiên Phong trụ trên tay hắn.