Nữ tử kia nhíu mày nói, nhìn qua có vẻ điêu ngoa, lại không làm ảnh hưởng tới vẻ tuyệt sắc của nàng.
Băng Nhu cười khổ rồi nói một câu:
- Tử Kỳ tỷ, hắn cũng không có bắt nạt muội, chuyện thắng bại trên Chiến đài là chuyện thường, tóm lại tỷ nên cẩn thận một chút. Thực lực của hắn không giống lẽ thường. Ngay cả Băng Thiên thúc tổ cũng nhiều lần sợ hãi thán phục về hắn.
- Hừ, chẳng phải một nam nhân có thiên phú mạnh một chút thôi sao?
Mộc Tử Kỳ nhìn đám nam nhân chung quanh Chiến đài đang dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn hai người, những nam tử kia khi nhìn thấy nàng nhìn qua ánh mắt lập tức trốn tránh. Nàng khẽ nở nụ cười có chút khinh thường, nói:
- Muội nhìn xem đám nam nhân kia, muốn nhìn chúng ta, thế nhưng lại nhát gan như chuột a.
Nghe vậy Băng Nhu mỉm cười, nụ cười giống như khiến cho không gian chung quanh như sáng hơn một chút.
Sưu Sưu.
Cùng lúc này, trong không trung lập tức nổi lên không ít chấn động, lập tức có không ít thân ảnh vọt ra, dẫn đầu là một nam tử mặc áo bào xanh.
Bên người hắn có một nữ tử mặc y phục bao phủ lấy cái eo thon nhỏ, hai chân thon dài, hai bên eo có hai thanh đoản kiếm linh khí tinh xảo, dài nửa xích, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn, mái tóc đen giống như thác nước buộc ở sau đầu. Tất cả hợp lại vô cùng hoàn mỹ, không thể nghi ngờ chính là hấp dẫn vô cùng với tất cả nam nhân.
- Lục Thiếu Du tới.
- Bên người Lục Thiếu Du hình như là Lữ Tiểu Linh, đồn rằng chính là một trong những nữ nhân của Lục Thiếu Du.
- So với Băng Nhu và Mộc Tử Kỳ không có một chút chênh lệch nào a.
Từng ánh mắt bốn phía Chiến Đài lập tức nhìn vào người Lục Thiếu Du và Lữ Tiểu Linh, dùng danh khí của Lục Thiếu Du ở trong mật địa Thiên giới hiện tại, nhất cử nhất động đều đủ để khiến cho mọi người bạo động.