Sưu Sưu.
Lập tức một cái thủ ấn trong không gian nắm chặt Cổ Viêm Hỏa Thương, cho dù Hỏa Vũ có thúc dục như thế nào cũng không có cách nào làm cho Cổ Viêm Hỏa Thương nhúc nhích nửa phần.
- Ta thua, ta không phải là đối thủ của ngươi, không đánh nữa, bí cảnh của Hỏa gia ngươi cứ vào đi.
Hỏa Vũ giãy dụa một hồi, lập tức thở phì phì dậm chân một cái, nàng biết rõ Lục Thiếu Du trước mắt này kh*ng b* giống như lời đồn, nàng vốn không phải là đối thủ của đối phương.
- Hỏa Vũ cô nương, đa tạ.
Lục Thiếu Du cười cười, buông Cổ Viêm Hỏa thương của Hỏa Vũ ra. Cổ Viêm Hỏa thương lập tức trở lại trong tay Hỏa Vũ, khiến cho sắc mặt nàng tái nhợt, nhìn qua dường như tăng thêm vài phần vũ mị, Hỏa Vũ cũng là nữ tử tuyệt mỹ.
- Ha ha, thực lực của Thiếu Du lão đệ rất mạnh, hiện tại đi cùng ta vào bí cảnh Hỏa gia thôi.
Hỏa Khánh trưởng lão đi tới bên người Lục Thiếu Du, khẽ phất tay một cái, trường bào rung động, một ngọn núi đỏ thẫm cách đó không ra đột nhiên xuất hiện sóng lửa cuồn cuộn, trong sóng lửa có một thông đạo không gian đen kịt xuất hiện.
- Đa tạ Hỏa Khánh trưởng lão.
Lục Thiếu Du dứt lời, thân ảnh lập tức tiến vào thông đạo trong sóng lửa, lập tức biến mất không thấy gì nữa.
- Hỏa Khánh trưởng lão, Hỏa Vũ rõ ràng không phải là đối thủ của Lục Thiếu Du, vì sao lại còn muốn Hỏa Vũ chiến với hắn một trận, không phải là cố ý muốn mất mặt sao?
Nhìn Lục Thiếu Du tiến vào trong bí cảnh, một đại hán trung niên của Hỏa gia đến bên cạnh Hỏa Khánh trưởng lão rồi hỏi.
Ánh mắt Hỏa Khánh khẽ đảo, cảm thán nói:
- Tuy rằng mất mặt, thế nhưng có thể khiến cho nha đầu Hỏa Vũ kia chịu một chút giáo huấn, biết thế nào là trời cao đất rộng. Đối với tu luyện sau này của nha đầu này sẽ có chỗ tốt thật lớn. Hiện tại mất chút mặt mũi cũng không coi vào đâu. không ngờ thực lực của Lục Thiếu Du lại mạnh tới tình trạng như vậy. Không biết có thể chống lại mấy người đứng đầu kia hay không.