Sưu.
Trong nháy mắt ngắn ngủi thân ảnh Lục Thiếu Du đã lặng lẽ xuất hiện trước quyền ấn của Lý Tương, khuôn mặt vui vẻ nói:
- Ngươi thua rồi.
Dứt lời, ngón tay Lục Thiếu Du khẽ gảy nhẹ, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào quyền ấn của Lý Tương, một đám quang mang bỗng nhiên b*n r*.
Sưu Sưu.
Tiếng xé gió vang vọng, dưới vô số ánh mắt bốn phía nhìn vào, thân hình vạm vỡ của Lý Tương giống như diều dứt dây, phá vỡ không gian bắn thẳng xuống đất. Mũi chân tạo thành hai rãnh nhỏ giống như dòng suối nhỏ trên mặt đất, đá vụn cùng với kình khí b*n r*, lúc này thân hình mới đứng vững được.
Thân hình vạm vỡ của Lý Tương ổn định, dường như cũng không có bị thương, thế nhưng ánh mắt khi nhìn về phía đạo thân ảnh mặc áo bào xanh xa xa, ánh mắt lúc này đã kinh hãi, mãi một lúc lâu còn chưa hoàn hồn.
- Thật mạnh.
Cơ hồ tất cả mọi người chung quanh rung động thật sâu, đệ nhất nhân trong đám người trẻ tuổi của Lý gia, Tuyên Cổ cảnh trung giai đỉnh phong, Tuyên Cổ cảnh cao giai đỉnh phong bên ngoài gặp phải Lý Tương sợ rằng cũng không chiếm được một chút tiện nghi nào, không ngờ lại thua trong một chiêu. Lại bị một đầu ngón tay của Lục Thiếu Du làm cho bắn ngược ra ngoài. Cảnh tượng rung động bực này khiến cho mọi người khó có thể tin được.
- Ài...
Trong đám người, một lão giả mặc áo bào màu nâu khẽ cười khổ, thở dài một hơi rồi nói với Lý Tương:
- Lý Tương, ngươi không phải là đối thủ, lui ra đi.
- Lục Thiếu Du, ta thua.
Khẽ lắc đầu, Lý Tương nhìn Lục Thiếu Du rồi lui xuống. Tuy rằng vừa rồi hắn còn lạnh nhạt như vậy, thế nhưng lúc này lại hiểu rõ, hắn không thể nào là đối thủ của Lục Thiếu Du, nếu không phải Lục Thiếu Du hạ thủ lưu tình, một chiêu vừa rồi hắn sẽ thua vô cùng khó coi.