Lục Thiếu Du nuốt nước bọt, hưng phấn nói tiếp:
- Nhưng mà áo nghĩa hàn băng lại có thể làm được, đây là trạng thái siêu tự nhiên, chỉ cần đóng băng tất cả không gian tới tình trạng thấp nhất, khi đó có thể đạt tới độ không tuyệt đối, dưới độ không tuyệt đối, tất cả vật chất và áo nghĩa đều sẽ bị ảnh hưởng.
Trung niên khí khái hào hùng nghe vậy có chút khiếp sợ nhìn qua Lục Thiếu Du đang hưng phấn, ánh mắt vô cùng nghi hoặc nói:
- Cái gì là độ không tuyệt đối? Ta nghe không hiểu..
- Cái này...
Lục Thiếu Du sững sờ, hắn đã quên một chuyện, hắn lập tức cười khổ nói với đại hán trung niên khí khái hào hùng:
- Tóm lại suy nghĩ của tiền bối sẽ thành công, ta thấy tiền bối nếu như không ngại, ta có thể giúp một ít chuyện nhỏ được.
- Thật sao? Vậy thì quá tốt, ta sẽ nói lĩnh ngộ những năm này của ta cho ngươi. Đối với áo nghĩa hàn băng của ngươi ít nhiều sẽ có trợ giúp.
Đại hán trung niên khí khái hào hùng kia lập tức kích động rồi hưng phấn.
Trong cái động bằng băng rộng rãi, cực lớn kia, bên trong hàn khí lạnh thấu xương, một lát sau hai người ngồi khoanh chân, trong miệng nhấp nháy, không biết là đang nói gì, trong tay có từng đường vòng cung huyền ảo xẹt qua rồi ngưng kết thành thủ ấn, không gian bằng băng chung quanh không ngừng biến ảo bất định.
...
Thời gian lần nữa trôi qua, trong mật địa Thiên giới, chẳng biết tại sao một ít thanh niên Cổ tộc khó xuất hiện lại càng ít lộ diện hơn, đồn rằng tất cả đều đi bế quan tĩnh tu.
Chỉ trong chớp mắt, thời gian cách lúc Lục Thiếu Du tiến vào mật địa Băng gia đã được mười lăm năm.
Trong mười lăm năm này, trong mật địa Thiên giới cũng không xảy ra chuyện gì đặc biệt, tất cả mọi người đều đang tĩnh tu.
Nhưng mà ba năm trước đây lại xảy ra một đại sư, trong thiên địa đột nhiên xuất hiện động tĩnh lớn lần thứ ba. Nhật nguyệt hàng lâm, ngôi sao rơi xuống, trong khoảng một ngàn năm ngắn ngủi xuất hiện người Chân lý Niết Bàn thứ ba, trong lúc nhất thời kinh động cả ba ngàn Đại thiên thế giới.