- Ngọc giản tin tức của Ám đường so với ngọc giản tin tức trong đại điện không giống, có lẽ là từ Lục Soái, từ trước đó ta đã lo lắng việc này có thể xảy ra, cho nên ta chỉ cần liếc là có thể cảm giác được.
Đông Quan Trạch cười khổ, khuôn mặt vẫn vui vẻ.
Lục Kinh Vân lại nói:
- Ngươi có thời gian, ngươi có cơ hội, vì sao ngươi lại không trốn?
- Trốn sao?
Đông Quan Trạch lắc đầu nói:
- Ta có thể trốn đi đâu chứ? Sau lưng có Đông Quan gia, có thế giới của ta, ta còn có Linh Hỏa quân đoàn, ta trốn cũng vô dụng.
- Sớm biết có hiện tại vì sao lúc trước lại làm như vậy? Nếu như là chuyện khác, xem xét những công lao mà ngươi lập vì Lục gia quân trong những năm này, ta cũng có thể tha cho ngươi, thế nhưng ngươi không nên cấu kết với Thiên La minh hại phụ thân ta. Cho nên ta không tha cho ngươi được.
Lục Kinh Vân nhìn Đông Quan Trạch nói.
- Đa tạ Thiếu soái còn nhớ tới ta, sớm biết hiện tại cần gì lúc trước phải làm như vậy, ha haha....
Đông Quan Trạch nói xong, lập tức cười ha hả nói:
- Thực không dám dấu Thiếu soái, Đông Quan Trạch ta hiện tại không hối hận, cho dù một chút cũng không.
- Ta cũng muốn xem xem một chút.
Thân hình cao ngất của Lục Kinh Vân tiến lên hai bước, đứng chắp tay.
- Thứ hiện tại ta hối hận là đã đưa Đông Quan gia và Linh Hỏa quân đoàn tới tình trạng như vậy. Nếu như lúc trước không làm như vậy, ta có thể đưa Đông Quan gia và Linh Hỏa quân đoàn tới một độ cao mới.
Đông Quan Trạch nói xong, mở miệng l**m vết máu ở khóe miệng mình, ngừng một lát rồi nhìn Lục Kinh Vân nói:
- Thế nhưng hiện tại ta lại không hối hận, tuy rằng là mâu thuẫn, thế nhưng trong lòng ta quả thực lại mâu thuẫn như vậy, Thiếu soái, ngươi đã từng có nữ nhân nào trong lòng chưa?
- Có nữ nhân nào trong lòng sao?
Hai mắt Lục Kinh Vân khẽ đảo, trong đầu không khỏi nhớ tới từng nữ tử đã làm bạn bên cạnh mình.