Băng Nhu giao cho Lục Thiếu Du một khối ngọc giản không gian, thân ảnh xinh đẹp lập tức thả người rời đi.
- Bắt đầu lĩnh ngộ vậy.
Lục Thiếu Du thu hồi ngọc giản không gian, ánh mắt lóe lên, bí cảnh Cổ tộc không giống bình thường, sợ rằng hắn cũng phải ngây ngốc, lĩnh ngộ một thời gian ngắn trong bí cảnh Băng gia này. Đến lúc đó cũng mượn cơ hội đột phá tới Hóa Hồng cảnh. Một khi đột phá tới Hóa Hồng cảnh, khi đó mới chính thứ được coi là cường giả đỉnh phong trong ba ngàn đại thiên thế giới này.
Trong dãy núi trùng điệp trong sơn mạch có hai đạo thân ảnh giống như thiểm điện xé rách không gian.
- Các ngươi cho rằng có thể đuổi tận giết tuyệt người Đô Linh gia chúng ta sao? Không có dễ như vậy đâu.
Một đạo thân ảnh màu nâu đang đuổi theo một đạo thân ảnh màu tím rồi nói.
Phụt.
Đạo thân ảnh mặc áo bào tím phía trước giống như đã bị thương nặng, trong miệng không ngừng có máu tươi phun ra, rốt cuộc khi tới không trung trên một sơn cốc thì bị người sau lưng đuổi kịp, cho nên không thể không đáp xuống bên dưới.
- Trốn không thoát đâu.
Đạo thân ảnh màu nâu kia đuổi tới, hai mắt tràn ngập sát khí nhìn vào đạo thân ảnh phía trước rồi nhanh chóng đáp xuống bên dưới.
Một lát sau, trong sơn cốc, trong sơn cốc có vách núi dựng đứng, một nam tử có thân hình gầy gò, người mặc bộ trường bào màu tím, khuôn mặt vốn tuấn lãng khiến cho người ta nhìn qua có chút ôn hòa, có xúc động giống như muốn ôm hôn lúc này lại tràn ngập hàn ý, hai mắt nhìn chăm chú vào lão giả mặc trường bào màu nâu trước mặt.
- Ngươi trốn không thoát đâu, đuổi tận giết tuyệt Đô Linh gia, ta không buông tha cho ngươi.
Lão giả này âm trầm nhìn qua nam tử mặc áo bào tím, sát ý trong mắt không thèm che dấu b*n r*.
- Tuyên Cổ cảnh cao giai đỉnh phong, ngươi cho rằng mình có thể giết ta sao? Ta muốn đi ngươi còn chưa giữ lại được ta.