Lục Kinh Vân gật đầu, lập tức nói:
- Truy Mệnh đoàn trưởng dẫn người tiến về phía Đông, Hổ Sư đoàn trưởng dẫn người tiến về phía Tây. Huyết Ưng đoàn trưởng dẫn người về phía Nam. Cát Bạch đội trưởng dẫn người về phía Đông nam. Đông Quan đoàn trưởng dẫn người đi tới phía Bắc. Mà ta cùng với Cái Thế sư huynh đi về phía Đông nam, sư tổ ở lại trấn thủ nơi này.
- Được, chúng ta lập tức xuất phát.
Hổ Sư gật đầu, mọi người lập tức xuất phát.
Sau khi mọi người rời đi, trong đại điện chỉ còn năm người Nam thúc Độc Cô Ngạo Nam, Đoan Mộc Khung Thiên, Chí Thánh Đại Đế, Cái Thế Hồng Tôn, còn có Lục Kinh Vân.
Trong đại điện, Nam thúc Độc Cô Ngạo Nam tiện tay bố trí một đạo cấm chế, sau đó nói với Lục Kinh Vân:
- Kinh Vân, khí tức trên ngọc giản tin tức không đúng, không phải là tin tức do Ám đường Phi Linh môn truyền tới. Là tin tức do phụ thân con truyền tới đúng không?
- Ánh mắt gia gia thật tốt.
Lục Kinh Vân gật đầu, tinh mang trong mắt b*n r*, trầm giọng nói:
- Phụ thân truyền tới tin tức, Nguyệt Hoàng thế giới đã có người xử lý, chúng ta không cần phải nhúng tay vào. Vũng bùn trong Nguyệt Hoàng thế giới rất sâu, chúng ta không cần phải động vào, đều có người đối phó, mặt khác trong Lục gia quân có nội gián.
- Nội gián, là ai?
Nghe vậy ánh mắt đám người Độc Cô Ngạo Nam, Đoan Mộc Khung Thiên, Chí THánh Đại Đế lập tức trầm xuống, nói.
- Đông Quan Trạch, là tai mắt của Phượng Hoàng nhất tộc, lần trước phụ thân con bị Thiên La minh mai phục trong đường hầm thế giới là do hắn truyền tin tức ra.
Lục Kinh Vân nói.
- Không ngờ lại là Đông Quan Trạch, vậy ngươi định xử lý thế nào?
Chí Thánh Đại Đế hỏi Lục Kinh Vân:
- Vì sao vừa rồi không giết? Chẳng lẽ ngươi còn định giữ lại.