Nhìn biểu lộ của Lục Thiếu Du, Lôi Tiểu Thiên dường như hiểu rõ, hai mắt biến ảo, dường như có chút phân vân, một lát sau mới nhìn Lục Thiếu Du hỏi:
- Đúng rồi, giúp ta một chuyện được không?
- Tiểu Thiên huynh đệ cứ nói.
Lục Thiếu Du cười nói.
- Cái này... Nói thế nào đây...
Lôi Tiểu Thiên dường như có chút xấu hổ, nhìn qua Băng Nhu và Đường Tiểu Tiểu ở phía xa, lại lập tức nhìn về phía Lục Thiếu Du, muốn nói lại thôi.
Lục Thiếu Du nhìn Đường Tiểu Tiểu và Băng Nhu, lập tức nói với Lôi Tiểu Thiên:
- Đường cô nương không để ý tới ngươi sao?
- Nói gì vậy, nàng sao lại không để ý tới ta chứ?
Lôi Tiểu Thiên lập tức ưỡn ngực, khóe miệng giật giật, nói với Lục Thiếu Du:
- Tất cả đều do Đường bàn tử âm thầm làm chuyện xấu, bằng không Tiểu Tiểu sẽ không đối với ta như vậy.
Lục Thiếu Du mỉm cười, cười nói với Lôi Tiểu Thiên:
- Bây giờ ngươi muốn Đường cô nương để ý tới ngươi sao?
- Xem như thế đi, có biện pháp nào không?
Lôi Tiểu Thiên dường như không muốn thừa nhận, nhưng mà vẫn gật đầu với Lục Thiếu Du.
- Kỳ thật cũng dễ xử lý, chỉ cần ngươi nghe ta là được.
Lục Thiếu Du thần bí cười cười, nói:
- Chỉ cần ngươi chịu ăn chút đau khổ là được.
- Chỉ cần được như vậy, một chút đau khổ tính là thứ gì chứ.
Lôi Tiểu Thiên lập tức gật gật đầu, một chút đau khổ hắn không sợ chút nào.
- Vậy là tốt nhất.
Lục Thiếu Du lập tức cười cười nói.
Một lát sau, hai đạo thân ảnh lập tức đi tới trước mặt Băng Nhu và Đường Tiểu Tiểu, hai người này chính là Lục Thiếu Du và Lôi Tiểu Thiên, lúc này sắc mặt Lôi Tiểu Thiên tái nhợt, khóe miệng có vết máu chảy ra, không ngừng có mồi hôi chảy xuống.
- Tiểu Thiên, ngươi sao vậy.
Nhìn thấy bộ dáng của Lôi Tiểu Thiên hiện tại, Đường Tiểu Tiểu vốn không muốn để ý tới Lôi Tiểu Thiên lập tức biến sắc, đứng dậy đi tới trước người Lôi Tiểu Thiên hỏi.