Thái A mở miệng cười hắc hắc, tính cách của sư phụ hắn biết rõ, người như sư phụ làm sao có thể chịu thiệt như vậy.
Trên Chiến đài, nhìn qua Lôi Tiểu Thiên cảm động không biết là thật hay giả, Lục Thiếu Du nghiêm túc, vẻ mặt cảm động tiếp tục nói:
- Vậy cũng không phải, Tiểu Thiên huynh đệ có ý tốt như vậy, ta sao có thể cự tuyệt được chứ? Nếu như ta cự tuyệt đến lúc đó nhất định Tiểu Thiên huynh đệ sẽ thương tâm. Tiểu Thiên huynh đệ, huynh đệ thấy ta nói có đúng không? Nếu như ta cự tuyệt ý tốt của ngươi ngươi nhất định sẽ thương tâm đúng không?
Lôi Tiểu Thiên sững sờ nhìn Lục Thiếu Du, trong lúc nhất thời trong lòng hắn có chút sợ hãi, chẳng biết tại sao trong lòng hắn lại đột nhiên có cảm giác này.
Nhìn qua vẻ mặt chân thành và cảm động của Lục Thiếu Du, trong lòng Lôi Tiểu Thiên đột nhiên có ý nghĩa muốn hung hăng đánh Lục Thiếu Du một chầu.
Ý tốt như vậy Lôi Tiểu Thiên đương nhiên hy vọng Lục Thiếu Du sẽ cự tuyệt, vừa rồi hắn nói cảm động như vậy người bình thường sẽ cảm thấy ngại ngùng, ít nhất cũng làm bộ cự tuyệt một chút. Đến lúc đó hắn có thể xuất thủ trước.
Thế nhưng Lôi Tiểu Thiên thật không ngờ Lục Thiếu Du này lại nói như vậy, không biết khách khí một chút nào, cho nên khiến cho hắn sững sờ một lúc lâu.
Tóm lại hiện tại Lôi Tiểu Thiên rất nghẹn khuất, trong lòng có chút sợ hãi, có cảm giác nghèn nghẹn ở cổ.
Lúc này Lôi Tiểu Thiên tự nhiên còn không biết, một số năm sau, ở trong một bí cảnh hắn gặp một tiểu ác ma của Lục gia, hắn cũng dùng phương pháp này, kết quả bị đùa bỡn thiếu chút nữa bị nội thương. Sau đó vội vàng nhắn nhủ hậu bối Lôi gia, từ nay về sau thân cận với Lục gia nhiều hơn, nhưng không được giao thủ, đương nhiên đây cũng là chuyện sau này.
Trên Chiến đài, khuôn mặt Lôi Tiểu Thiên thoáng âm trầm, co rút, tiếp tục cố nén mà mỉm cười, nói với Lục Thiếu Du: