Lôi Tiểu Thiên nói xong, nhìn qua Lục Thiếu Du, cực kỳ chân thành nói:
- Ta cùng với Lục huynh đệ tuy rằng thời gian quen biết không dài, thế nhưng lúc trước vừa mới biết đã trở nên thân quen. Về sau nghe nói Lục huynh đệ bị đám tạp chủng Thiên La minh vây công vẫn lạc, ta thiếu chút nữa muốn xông tới tìm đám người này liều mạng. Cũng may hiện tại Lục huynh đệ bình yên vô sự, ta vui mừng cao hứng không thôi. Đợi lát nữa chúng ta phải đi uống vài chén, quan hệ của Lục huynh đệ và Lục Linh sư đệ cũng không phải là nông cạn, về sau huynh đệ chính là huynh đệ của Lôi Tiểu Thiên ta. Về sau ai dám trêu vào huynh đệ thì chính là đụng vào Lôi Tiểu Thiên ta, ta sẽ không để yên cho hắn ta.
Nói xong, Lôi Tiểu Thiên có chút kích động, giống như hận không thể uống máu ăn thề với Lục Thiếu Du, kết nghĩa huynh đệ, khí thế giống như không cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, thế nhưng lại cầu chết cùng ngày cùng tháng cùng năm vậy.
- Lôi Tiểu Thiên này có chút không giống a.
Bốn phía Chiến đài, người biết rõ Lôi Tiểu Thiên nhìn thấy lời nói và cử chỉ của Lôi Tiểu Thiên lúc này trong mắt đều hiện lên vẻ nghi hoặc. Dùng ngạo khí và tính tính của Lôi Tiểu Thiên, một người là nhân vật dẫn đầu trong Cổ tộc, hắn ta chưa từng tỏ vẻ khiêm tốn và nhiệt tình với một ai khác như vậy. Chẳng lẽ Lôi gia muốn triệt để lôi kéo Lục Thiếu Du, một Chân lý Niết Bàn tiền đồ vô lượng này hay sao?
- Kình Thiên sư bá, người có cảm giác Lôi Tiểu Thiên trên không kia có chút quái dị hay không?
Giữa không trung, Thái A nghi hoặc nói với Mạc Kình Thiên.
- Cái này... Ta cũng không nói rõ được.
Mạc Kình Thiên vuốt vuốt mũi, ánh mắt nghi hoặc, hắn cảm thấy Lôi Tiểu Thiên này có chút quái dị, thế nhưng cụ thể là quái dị ở đâu lúc này hắn cũng không nói nên được.