Đường Dần nhìn Lục Thiếu Du, mãi một lúc sau hai hàng lông mày mới giãn da, trên mặt nở nụ cười khổ, chỉ có hắn mới cảm nhận được rõ ràng nhất. Áo nghĩa hắc ám mà tất cả mọi người kiêng kỵ ở dưới áo nghĩa kỳ lạ thứ năm của Lục Thiếu Du lại bị áp chế khắp nơi.
- Đa tạ.
Lục Thiếu Du mỉm cười, quang mang áo nghĩa Âm Dương trên người từ từ thu liễm, thân hình đáp xuống Chiến đài, khí tức thương cổ tự nhiên biến mất.
Lúc này trong lòng Lục Thiếu Du cũng có chút kinh ngạc về áo nghĩa hắc ám của Đường gia, áo nghĩa hắc ám này không trong ngũ hành, ngũ hành không có cách nào tương khắc. Nhưng mà áo nghĩa hắc ám lại ở trong Âm dương, dùng áo nghĩa Âm Dương hóa thành hắc ám vô tận, vừa vặn có thể khắc chế áo nghĩa hắc ám. Bằng không mà nói, mặc dù áo nghĩa hắc ám này không phải hắn không có cách nào chống lại, thế nhưng cũng sẽ không đơn giản như vậy.
- Về sau vị trí thứ sáu trên Thiên bảng chính là của ngươi, đợi lát nữa sau khi ngươi thắng tên Lôi Tiểu Thiên hỗn đản kia, chúng ta sẽ đi uống rượu. Ta đối với áo nghĩa kỳ lạ thứ năm của ngươi rất ngạc nhiên, khi có thời gian ngươi có thể giảng giải cho ta một chút được không?
Đường Dần hỏi Lục Thiếu Du, nói mình chú ý áo nghĩa kỳ lạ thứ năm này.
Lục Thiếu Du mỉm cười gật đầu nói:
- Chuyện như uống rượu ta chưa bao giờ nói không đi.
- Ha ha, vậy ngươi nên giải quyết hỗn đản Lôi Tiểu THiên kia sớm một chút, đừng có chậm trễ thời gian của chúng ta.
Đường Dần cười to, không có vì bị thua mà ảnh hưởng tới tâm tình.
- Đường bàn tử, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ta nhất định sẽ thua sao?
Âm thanh củ Lôi Tiểu Thiên vang lên, khi âm thanh vừa dứt thân ảnh đã lập tức nhảy xuống Chiến đài, hắn quay đầu nhìn Đường Dần trên không trung nói: