- Có lẽ, nam nhân cũng không thể bắt nạt nữ nhân a.
Lục Thiếu Du cười cười, lập tức ném tiểu tháp bằng băng về phía Băng Nhu, không có ai biết, ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn về phía tiểu tháp màu trắng kia lưu luyến không thôi.
Sưu.
Băng Nhu phất tay thu lại, tiểu tháp hóa thành lưu quang tiến vào trong bàn tay nàng rồi biến mất không thấy. Đôi mắt xinh đẹp lại lần nữa nhìn Lục Thiếu Du trên Chiến đài, trong mắt mơ hồ vẫn còn hiện lên vẻ chấn động và rung động. Một lát sau nàng khẽ cười một tiếng, nụ cười khuynh quốc khuynh thành.
Quay đầu, Băng Nhu nhìn vè phía Đường Dần và Lôi Tiểu Thiên, nói:
- Ta bại rồi, tới phiên các ngươi.
- Vậy để cho ta tới đi.
Nhìn đạo thân ảnh mặc áo bào xanh trên Chiến đài, hai mắt Đường Dần khẽ đổi, tay áo run lên, phi phong màu trắng sau lưng tung bay, kình phong mạnh mẽ hình thành dưới chân. Bàn chân đạp mạnh hư không, không gian rung động lan tràn ra chung quanh, thân hình hắn giống như một đạo thiểm điệm màu trắng lập tức đáp xuống trước mặt Lục Thiếu Du ở Chiến đài.
- Thắng, Lục Thiếu Du thắng rồi.
Cùng lúc này, sau khi khiếp sợ qua đi, Nhâm Ngã Hành lập tức kinh hỉ nói với Băng Cổ:
- Băng Cổ, bốn kiện linh khí áo nghĩa, lấy ra đi.
- Không hổ là người Chân lý Niết Bàn, thực lực như vậy so với trong lời đồn không sai. Đủ dể diệt bản thể Phượng Viêm khi trước.
Băng Cổ khẽ than thở, Băng Nhu tăng thêm Hồng Thiên Băng Xuyên tháp đủ để chống lại Hóa Hồng cảnh, mà vừa rồi rõ ràng Lục Thiếu Du còn chưa dùng toàn lực, loại thực lực này quá mức cường hãn. Băng Cổ nghe thấy Nhâm Ngã Hành nói vậy, khuôn mặt có chút bất đắc dĩ nhìn Nhâm Ngã hành nói:
- Nhâm trưởng lão, hai kiện được không? Lục Thiếu Du này thực sự quá mạnh mẽ, Băng Nhu thua...
- Ngươi thử nói xem, đã nói rồi có thể đổi ý được không? Đừng nói những thứ kia, vô dụng thôi.