Băng Cổ không chút khách khí nói với Nhâm Ngã Hành, mỉm cười nhìn lên trên Chiến đài, nói giỡn sao, linh khí áo nghĩa thắng được hắn làm sao có thể nhổ ra được.
Mọi người nhìn vào, tất cả không có chút trì hoãn nào, trên Chiến đài, Hồng Thiên Băng Xuyên tháp đã rời khỏi tay Băng Nhu.
Xoẹt.
Tiểu tháp nhanh chóng bành trướng, lập tức hóa thành một băng tháp khổng lồ chừng mấy trăm trượng, khắp chung quanh là năng lượng lạnh lẽo tràn ngập, khí tức lạnh lẽo thấu xương khuếch tán trên bầu trời, dưới hàn khí đáng sợ này, ngay cả gợn sóng trong không gian cũng biết thành từng vòng băng sương, từng vết nứt không gian đen kịt giống như mạng nhện từ chung quanh băng tháp nhanh chóng lan tràn ra.
Ầm ầm.
Tòa băng tháp khổng lồ chừng vài trăm trượng lập tức từ phía trên đánh xuống, đánh về phía Lục Thiếu Du hai chân đang bị đóng băng. Hàn khí lạnh lẽo b*n r* bốn phía, đóng băng không gian chung quanh rồi lập tức khiến cho không gian chung quanh tan thành những mảnh nhỏ, lộ ra hư không cực lớn, đen kịt. Hàn khí vô hình b*n r*, khiến cho tất cả mọi người đều cảm nhận được khí tức lạnh lẽo mà hủy diệt.
- Thật mạnh, có Thông Linh bảo khí thực lực của Băng Nhu này tăng lên nhiều a.
Lục Linh rung động, vốn hắn cho rằng nếu như hắn toàn lực chống lại Băng Nhu mà nói, ai thắng ai thua còn có lực liều mạng, ít nhất Băng Nhu cũng không thể đơn giản chiến thắng trong tay hắn.
Mà bây giờ có Thông Linh bảo khí này trong tay, trong lòng Lục Linh hiểu rõ, hắn khó có thể chống lại Băng Nhu có được Thông Linh bảo khí.
Nhưng mà Lục Linh lại không có chút lo lắng nào cho Lục Thiếu Du, Thông Linh bảo khí, trên người Lục Thiếu Du cũng có vô số.
Ầm ầm.
Trong sát na, băng tháp khổng lồ che khuất bầu trời đánh về phía Lục Thiếu Du trên Chiến đài. Cả Chiến đài run lên, năng lượng lạnh lẽo kh*ng b* giống như những chiếc chùy bằng băng điên cuồng b*n r* tứ phía.