Tóm lại, Lục Thiếu Du chiến với ba người trẻ tuổi đỉnh phong xếp thứ bảy, sáu, năm trên Thiên bảng của Cổ tộc là Băng Nhu, Đường Dần, Lôi Tiểu Thiên hiện tại chính là tiêu điểm của cả mật địa Thiên giới.
Sợ rằng tất cả mọi người trong mật địa trừ người người đang bế quan, hoặc là ở trong bí cảnh lĩnh ngộ ra thì toàn bộ đều bị bốn người hấp dẫn. Bởi vì trận chiến này thực sự không thể dùng lẽ thường để so sánh.
Trước trận chiến, cả đêm này cả mật địa Thiên giới không biết có bao nhiêu người đang khẩn trương chờ mong.
Đêm, trên vòm trời, trăng sáng dần dần hiểu hiện, ánh trăng tỏa ra ánh sáng nhu hòa. Cuối cùng một vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời, ánh trăng như hòa giống như một tấm lụa mỏng bao phủ mặt đất, sơn mạch.
Ở giữa thiên địa, tại một nơi có khí tức âm hàn bao phủ, sơn mạch dưới bóng đêm nhìn qua càng thêm âm hàn.
- Đáng hận, Lục Thiếu Du này không ngờ lại không chết. Chúng ta tổn thất hai kiện Thông linh bảo khí, tổn thất nhiều cường giả như vậy, thậm chí Thượng Thanh thế giới đánh chết nhiều người đồng lứa của Minh Linh chủng tộc chúng ta, thế nhưng Lục Thiếu Du này lại không chết.
Trong sơn mạch đen kịt mà âm trầm bỗng nhiên có tiếng quát chói tai và không cam lòng vang lên.
Khi đêm đen dần dần trôi qua, sắc trời bắt đầu sáng rõ, trong mật địa Thiên giới khắp nơi đều có người bắt đầu tiến về Chiến đài.
Hôm nay chính là ngày Lục Thiếu Du chiến một trận với ba người Băng Nhu, Đường Dần, Lôi Tiểu Thiên, vạn chúng chờ mong.
Phù.
Trong Thiên Trụ giới, Lục Thiếu Du ngồi khoanh chân, bỗng nhiên từ trong miệng thở ra một ngụm trọc khí, tinh mang trong mắt cùng với khí tức tang thương, cổ xưa tràn ra. Thời gian trong Thiên Trụ giới đã qua hơn trăm ngày, tĩnh tu như vậy cũng đủ để trạng thái của Lục Thiếu Du đạt tới đỉnh phong.