Hoàng Phủ Minh Long nhìn Lục Thiếu Du, ngưng trọng nói:
- Cửu sư đệ, đây là trách nhiệm của đệ, cũng là nghĩa vụ của đệ. Tất cả mọi thứ bây giờ đệ có được đều do sư phụ lão nhân gia sắp xếp. Tất cả của sư phụ lão nhân gia đều để cho đệ, tám người chúng ta không có một câu oán hận nào. Bởi vì chúng ta cũng biết, chúng ta cuối cùng khó có thể đạt tới độ cao như sư phụ lão nhân gia. Mà đệ bây giờ lại có cơ hội, cho nên đệ phải hoàn thành, đệ có trách nhiệm, cũng có nghĩa vụ, trong thiên địa này có một chút chuyện có lẽ đệ còn không biết. Thế nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày đệ sẽ biết. Sau khi đệ đi từ chỗ kia ra, đệ đã bước vào một vòng xoáy khổng lồ, không thể trốn chạy.
- Lục sư huynh, trong thiên địa này có vòng xoáy khổng lồ nào hay sao?
Lục Thiếu Du nghe vậy vẻ mặt lập tức nghiêm chỉnh, xem ra không lâu sau trong ba ngàn đại thiên thế giới này sẽ xảy ra đại sự, đại sự này thậm chí còn lan tới tất cả các đại thế giới.
Hoàng Phủ Minh Long nói:
- Đến lúc đó đệ sẽ biết rõ, đến thời điểm phù hợp tự nhiên đệ sẽ biết. Thực lực mạnh bao nhiêu thì biết rõ bấy nhiêu chuyện. Chuyện quan trọng nhất của đệ hiện tại là tu luyện, mau chóng trở thành cường giả chính thức. Hiện tại biết rõ quá nhiều chuyện đối với việc tu luyện của đệ có hại mà không có lợi, sẽ khiến đệ suy nghĩ nhiều.
- Lại là cái giọng này.
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ, xem ra nếu như hắn muốn biết rõ thì cũng chỉ có thể trở thành cường giả chính thức, thực lực mạnh bao nhiêu mới có thể biết rõ bấy nhiêu chuyện.
Hoàng Phủ Minh Long cười nhạt, ống tay áo khẽ phất lên, lộ ra khí thế bễ nghễ thiên hạ, hắn nhìn Lục Thiếu Du cười nói:
- Nghe nói mấy ngày nay đệ muốn đồng thời đối phó với ba tiểu gia hỏa Cổ tộc.