Sau lưng Ô Hỏa tán nhân, đại hán trung niên có tu vi Nhất Nguyên Hóa Hồng nhìn Nhâm Ngã Hành, lập tức cắn răng tiến lên đối mặt với Nhâm Ngã Hành rồi cả giận nói:
- Nhâm Nhã Hành, ngươi tới vừa lúc, hậu bối Nhâm gia các ngươi cùng Lục Thiếu Du tụ tập, tối hôm qua giết người Tinh gia chúng ta, đánh chết tất cả người Tinh gia chúng ta trong mật địa Thiên giới. Nếu như ngày hôm nay ngươi không cho ta một câu trả lời, dù thế nào ta cũng phải liều mạng với ngươi.
- Ồ, có chuyện này sao?
Nhâm Ngã Hành lập tức biến sắc, dường như không biết chút nào về chuyện này, hắn quay đầu lại nhìn Nhâm Tiêu Diêu và đệ tử Nhâm gia hỏi:
- Ai có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không? Các ngươi giết người Tinh gia sao? Sao phải giết người Tinh gia?
Nhâm Tiêu Diêu dường như cũng không cảm thấy ngạc nhiênmà lập tức bước ra một bước, nhìn đại hán trung niên có tu vi Nhất Nguyên Hóa Hồng của Tinh gia kia, lập tức ngẩng đầu nói với Nhâm Ngã Hành:
- Thúc công, lúc trước trong Vạn Thế đối quyết, con đại biểu cho Nhâm gia có kết minh với Lục gia, Nhâm gia chúng ta và Lục gia cùng chung chiến tuyến, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Thế nhưng Tinh gia này lại tham dự cái Diệt Linh minh gì đó, muốn diệt Lục gia. Làm như vậy là đụng chạm tới Nhâm gia chúng ta, cho nên con mới động thủ với Tinh gia.
Nghe Nhâm Tiêu Diêu nói, Lục Thiếu Du lập tức có cảm giác không ổn mơ hồ, Nhâm Tiêu Diêu này mở miệng nói ra rõ ràng đã nghĩ kỹ từ trước, thế nhưng trước đó lại không có như vậy, bên trong rõ ràng có chút không đúng, cụ thể không đúng chỗ nào Lục Thiếu Du cũng không biết.
Nhưng mà người có tu vi Nhất Nguyên Hóa Hồng của Tinh gia kia nghe vậy sắc mặt lập tức khó coi. Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, như vậy động Lục gia chính là đụng vào Nhâm gia. Động vào người Nhâm gia thì Nhâm gia tự nhiên có thể quang minh chính đại đụng vào người Tinh gia a.