Vừa dứt lời, dường như Mạc Kình Thiên nhớ tới cái gì, lập tức nhìn Lục Thiếu Du, hỏi:
- Ngươi hỏi là tam muội?
Lục Thiếu Du gật đầu, còn nhớ rõ trước khi yêu nữ rời đi, chính mình từng nói, không bao lâu sẽ đi tới Phong Vân Sơn, kéo nàng làm nữ nhân của mình. Mà yêu nữ lại nói, chỉ có chờ chính mình đứng trong Vạn Thế đối quyết, tiến vào Thương Khung chiến trường mới có tư cách đó, mà bây giờ từ biệt hơn một nghìn năm, Vạn Thế đối quyết mình đã đánh bại các phong hào Chiến Hoàng, Thương Khung chiến trường cũng đi qua, đảo mắt ngàn năm, bây giờ không biết yêu nữ ra sao.
- Ai...
Mạc Kình Thiên nhìn qua Lục Thiếu Du, lúc này uống cạn vò rượu, hắn dùng ống tay áo lau sạch rượu trên miệng, lúc này mới tiếp tục nói với Lục Thiếu Du:
- Ta nghĩ đến ngươi cũng đã quên, hơn một nghìn năm rồi.
Lục Thiếu Du cười nhạt, áo bào xanh khẽ nhúc nhích nâng vò rượu lên, hắn nhìn lên bầu trời, nói:
- Tại sao lại quên?
Mạc Kình Thiên nhìn qua Lục Thiếu Du, thần sắc nghiêm túc không ít, nói:
- Nếu trước khi ngươi lĩnh ngộ áo nghĩa kỳ lạ thứ năm cùng chân lý Niết Bàn, ngươi có thể quên ta sẽ không chút do dự cao hứng thay ngươi, mà bây giờ, ta không biết nên nói thế nào.
Mạc Kình Thiên lúc này ngưng trọng và bất đắc dĩ, hắn không rõ quá nhiều tình huống của tam muội, lão đầu tử và đại ca chưa nói nhiều với hắn, thậm chí bản thân tam muội cũng không rõ ràng.
Nhưng Mạc Kình Thiên biết rõ, địa vị tam muội quá lớn, lão đầu tử năm đó trong lúc vô tình nói lộ ra, địa vị của tam muội ngay cả cổ tộc cũng không thể so sánh.
Cho nên, nếu lúc trước với thân phận Lục Thiếu Du, cho dù thiên phú bất phàm, nhưng muốn chính thức ở cùng tam muội, độ khó cực kỳ khủng khiếp.
Mà bây giờ, thân phận là người lĩnh ngộ áo nghĩa kỳ lạ thứ năm và chân lý Niết Bàn, hắn kéo gần cái hào rộng này rất nhiều, nhưng tình huống trước mắt Mạc Kình Thiên cũng rất bất đắc dĩ, thậm chí không quá rõ ràng.