Tịnh Vô Ngân ôm kiếm đứng đó, ngẩng đầu nhìn qua Lục Thiếu Du, nói:
- Giết đám nhỏ, những lão già sẽ nhảy ra, yên tâm đi, ta đã sớm thông báo với người Tịnh gia, những lão gia hỏa kia chạy tới, người Tịnh gia ta sẽ xuất hiện.
- Trùng hợp nhỉ, ta cũng thông tri lão nhân trong Nhâm gia, hắc hắc.
Nhâm Tiêu Diêu cười hắc hắc, ánh mắt có tinh mang hiện lên.
- Ta cũng thông tri những tộc lão, thật trùng hợp.
Đám người Tuyệt Phong Hoa, Giang Đảo Lưu cũng gật đầu, bọn họ đều thông tri lão nhân trong nhà mình.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn qua những người này, quả nhiên không ai dễ chọc. Lục Thiếu Du vốn cảm thấy bọn họ chủ yếu giúp mình, hiện tại Lục Thiếu Du có cảm giác đây không phải là giúp mình, mà là mình đang giúp bọn họ, giúp bọn họ thanh trừ không ít thế lực.
- Yên tâm đi, những lão nhân kia tới, chúng ta cũng không sợ, chúng ta nên quan sát biến hóa.
Mạc Kình Thiên vỗ vai Lục Thiếu Du.
- Đêm nay đánh thật đã ghiền, chúng ta cũng nổi danh trong Mật Địa Thiên Giới, ha ha.
Nhâm Tiêu Diêu cười ha hả.
Mọi người lập tức phụ họa, đêm nay rất thoải mái, chuyện này trước kia chưa từng xảy ra trong Mật Địa Thiên Giới, thật sự dúng là chưa ai dám làm, cũng không ai dám làm thế trong Mật Địa Thiên Giới, lúc này nếu không có Lục Thiếu Du, bọn họ tuyệt đối không dám.
Nguyên nhân rất đơn giản, tất cả mọi người rất rõ ràng Lục Thiếu Du là chân lý Niết Bàn, cho nên Lục Thiếu Du tuyệt đối sẽ không có việc gì, chân lý Niết Bàn là người không phải ai cũng có thể động vào.
Lần trước nghe nói Lục Thiếu Du vẫn lạc, cả thế giới Thượng Thanh đều xuất động không ít cường giả quét ngang chủng tộc Minh Linh, giết không ít thế hệ trẻ của Minh Linh trả thù, đủ thấy cấp trên xem trọng Lục Thiếu Du cỡ nào.