- Cho nên ta cám ơn ngươi, hiện tại ta sống rất tốt, ta vẫn là đệ tử Thiên Vân Đảo, ta có nơi trở về của mình, có cảm giác mình tồn tại, cho dù là ở trong Lục gia, mọi người cũng không có xem ta là người ngoài. Cho nên ngươi cũng không có ủy khuất ta, ngươi cảm thấy bất an, cảm thấy ủy khuất ta, muốn xin lỗi ta, trong lòng ngươi thiếu nợ ta, tất cả chỉ là do ngươi áy náy và cảm thấy thế mà thôi.
Mộ Dung Lan Lan lại tiếp tục nói với Lục Thiếu Du:
- Bởi vì ngươi là kẻ theo chủ nghĩa đại nam tử, ngươi bá đạo. Đương nhiên, đây không có gì không tốt, tất cả nữ nhân đều sẽ thích, nhưng ta sẽ khác, ta trong lòng ngươi không giống Vô Song, Cảnh Văn các nàng, chủ nghĩa đại nam tử và bá đạo này làm ta khó xử, làm khó dễ ngươi.
Lục Thiếu Du nghe xong, lập tức cười khổ, nhìn nữ tử quyến rũ trước mặt mình, phát hiện mình nghẹn lời, nói nhỏ:
- Ta thật giống như lời nàng nói.
- Ta nói là lời thật, cho nên, ngươi tự nhiên nói không lại ta.
Mộ Dung Lan Lan nhìn Lục Thiếu Du, nhìn một lát, nói:
- Ngươi muốn xin lỗi cũng không phải ta, là Vô Song các nàng, ngươi ủy khuất cũng là các nàng, cho dù hiện tại ta sống cạnh ngươi thì sao, thời gian trăm ngàn năm, ta có thể gặp ngươi mấy lần? Trăm ngàn năm qua, ngươi ở cạnh các nàng mấy ngày?
- Hô!
Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, đúng thế, bản thân mình qua nhiều năm như thế, hắn có thể gặp các nàng mấy lần, từ khi ở thế giới Linh Vũ đến bây giờ, bản thân mình vẫn ở bên ngoài.
Mộ Dung Lan Lan cười yếu ớt, lại nói:
- Ngươi cũng không cần áy náy, Vô Song, Cảnh Văn các nàng hiểu ngươi, từ lúc ở đại lục Linh Vũ đến bây giờ, ngươi nhất định bất phàm. Hiện tại ngươi trên lưng không chỉ mang Lục gia cùng Phi Linh Môn, còn có cả thế giới Linh Vũ. Không ai có thể giúp ngươi cái gì, ngươi khác với người khác, người khác mệt mỏi có thể ngã xuống, có thể nghỉ ngơi. Nhưng ngươi thì ngược lại, ngươi không thể nghỉ ngơi, bởi vì trên lưng ngươi không có người đỡ.