Lục Du Thược nghe vậy, gật đầu nói:
- Đúng vậy, Khiên sư bá đưa tin tức nói, Diệt Linh Minh đã phong tỏa không gian trùng động quanh thế giới Vô Sắc, chúng ta bây giờ đã khó mà lui lại, Diệt Linh Minh lúc này đã chuẩn bị tốt mọi thứ, sợ để lộ tiếng gió, phong tỏa tin tức rất nghiêm mật, Khiên sư bá thật vất vả mới có thể truyền tin tức tới đây.
- Lúc này đúng là phiền toái.
Nghe vậy, Lục Trung ngưng trọng, lập tức nói với Lục Du Thược:
- Du Thược, hai ngày sau trên vùng biển trên trời, mục tiêu của chúng là thế giới Vô Sắc, ngươi không nên đi tới đó, sợ rằng bọn chúng đã có chuẩn bị rồi.
Lục Du Thược khẽ lắc đầu, nói:
- Chính bởi vì như thế, ta mới càng phải đi, tin tưởng bọn chúng muốn đối phó ta, nhất định sẽ an bài không ít cường giả, ta còn có thể kéo dài không ít người, đến lúc đó Phi Linh Môn chúng ta ít áp lực hơn, bằng không chúng ta không thể nào thừa nhận bao nhiêu áp lực cả.
Vừa dứt lời, Lục Du Thược ngẩng đầu nhìn qua Bắc Cung Vô Song, thần sắc lạnh lẽo, môi son khẽ mở, từ từ nói:
- Đại nương, đến thời điểm này, cũng nên vận dụng át chủ bài cuối cùng của Lục gia thôi, hy vọng thời gian còn có thể tới kịp.
- Vùng biển trên trời, Diệt Linh Minh sẽ đánh một trận giải ân oán với Du Thược, hiện tại chúng ta mang tin tức khuếch tán ra ngoài đến lúc đó trước mắt bao người, Diệt Linh Minh bao nhiêu cũng có cố kỵ, thủ đoạn hèn hạ cũng không nên thi triển.
Độc Cô Cảnh Văn trầm tư rồi nói ra.
Bắc Cung Vô Song gật đầu gật đầu, nói:
- Diệt Linh Minh có mục tiêu là thế giới Vô Sắc, muốn nhổ tận gốc Phi Linh Môn chúng ta, muốn rút lui cũng đã muộn. Đã như vầy, chúng ta dứt khoát không rút lui, thông tri Tiết gia, Hoàng gia, thương hội Thải Vân, Tôn gia đầu tiên rút lui về phía Tử Diễm Huyền Xà nhất tộc. Bên kia có địa hình sơn mạch, chỉ có như vậy chiến hạm của Phi Linh Môn mới có thể phát huy tới mức lớn nhất, chỉ chờ tới lúc Kinh Vân, Xảo nhi, Tượng nhi trở về, Diệt Linh Minh muốn đối phó chúng ta cũng không dễ dàng như vậy đâu.