Nhưng mà những viễn cổ đại năng kia không xuất hiện qua, thậm chí sống hay chết cũng không có ai biết. Cách nói trên phố, nghe nói những viễn cổ đại năng mang theo thế giới hỗn độn bổn nguyên sau khi tiến vào Hư Vô Cảnh liền hóa thành hư vô, tương dung với đại thế giới, từ đó về sau thế giới hỗn độn chính là viễn cổ đại năng, viễn cổ đại năng chính là thế giới hỗn độn.
Cho dù là người mang hỗn độn bổn nguyên, Lục Thiếu Du cũng tự biết tất cả không có tuyệt đối, con đường tu luyện, thiên phú, kỳ ngộ và tôi luyện... Thiếu một thứ cũng không được, tất cả không giống nhau, nhưng có thể đi tới cuối cùng hay không thì không thể nói rõ.
- Đại viên mãn, ta sớm muộn gì cũng đặt chân tới, mà đây chỉ là mục tiêu, không phải cực hạn.
Sau một lát, Lục Thiếu Du thấp giọng nói nhỏ, thần sắc kiên định mang theo tự tin.
- Đặt chân tới rồi nói sau.
Lão Ảnh trừng Lục Thiếu Du, lập tức nói:
- Tiểu Long có lẽ cũng đã chân lý Niết Bàn.
- Ngược lại không nghĩ tới tiểu Long cũng đặt chân một bước này.
Lục Thiếu Du vui vẻ, trong thời gian ngủ say hắn nghe được tiểu Long la lên, bởi vì thế hắn mới triệt để thức tỉnh.
Tiểu Long có thể chân lý Niết Bàn, Lục Thiếu Du tự nhiên cao hứng, về sau trong thế giới Linh Vũ sẽ xuất hiện ba đại gia tộc quật khởi, tự nhiên cũng thành bảo đảm cực lớn cho thế giới Linh Vũ.
Nhưng mà trong lòng Lục Thiếu Du lại rất kỳ quái, tiểu Long lần trước đã là Tuyên Cổ Cảnh sơ giai, còn lần này lại là chân lý Niết Bàn, chuyện này làm cho Lục Thiếu Du không rõ. Theo như bên ngoài đồn đãi, chỉ có linh vật trời sinh muốn chân lý Niết Bàn mới không cần trải qua vô thượng lôi kiếp, Vô Lượng Tịch Diệt Đại Lôi Kiếp, nhưng tiểu Long không phải linh vật trời sinh.
Mình có linh hồn phân thân Thái Cổ U Minh Viêm, cũng không có trải qua vô thượng lôi kiếp cùng Vô Lượng Tịch Diệt Đại Lôi Kiếp, thậm chí cũng không có Đại Thừa Diệt Thế Tinh Thần Kiếp, cho nên không đặt tinh lực vào việc Niết Bàn.