Vào lúc này Lục Thiếu Du cảm giác ý thức cuối cùng của mình tiêu tán, mình bây giờ không thể làm gì, cũng vô lực nhúc nhích, thẳng tới khi hai mắt nhắm lại thì ý thức đã biến mất.
Ầm ầm
Thủ ấn mang theo ma khí cuồn cuộn đánh xuống, mặc dù phá hủy không gian này, nương theo năng lượng chấn động đáng sợ truyền ra, không gian tan nát, khe nứt không gian rộng mấy trăm trượng xuất hiện, thân thể Lục Thiếu Du bị đánh thành mảnh nhỏ.
Phanh!
Chưởng ấn giáng xuống, không gian chung quanh bị phá hủy không còn.
Thân hổ to lớn của Lục Thiếu Du bị phá thành mảnh nhỏ, dưới thủ ấn khủng khiếp này lại rạn nứt và phân giải, thân thể tiêu tán trong thiên địa.
Khi thân hổ tan nát, lập tức trên thân hổ có mấy đạo hào quang ẩn hiện.
Hào quang thu liễm, đó chính là tử kim tiểu đỉnh, đôi quang dực xanh trắng, thanh huyết đao yên tĩnh, một cây cung cổ xưa, hai chiếc nhẫn cũ kỹ, một phong cách cổ xưa, một có gợn sóng không gian xuất hiện, một thanh đao màu vàng và một cây tiểu chùy.
Cuối cùng là hào quang chữ vạn mang theo khí tức man hoang tuyên cổ, năng lượng chấn động làm người ta tim đập chân rung.
- Ồ, trên người có không ít bảo bối, vậy mà đều không có bị phá hủy, thông linh bảo khí có ba kiện...
Thân ảnh đầy ma khí đứng đó, đôi mắt quan sát những gì còn sót lại, lập tức cảm giác được cái gì, lập tức nhìn qua hào quang chữ vạn.
Hào quang chữ vạn kia hắn cảm giác được một ít sinh cơ còn sót lại, sinh cơ này còn có một hồn anh mờ mịt, trong hào quang chữ vạn kia bao phủ hồn anh.
Xoẹt.
Hào quang chữ vạn vừa xuất hiện, trong nháy mắt đã biến mất, lập tức biến mất trong không gian này.
- Bất kể quỷ dị như thế nào, đều lưu lại cho ta, triệt để chết đi.
Ánh mắt thân ảnh khổng lồ đại biến, phất tay đánh ra một thủ ấn nện vào không gian, muốn đánh nát hào quang chữ vạn kia.