- Dù sao trong Thương Khung chiến trường này rất thích hợp với chúng ta, lưu lại Lục gia quân cũng không sao, chúng ta có thể làm chỉ có như vậy, ngươi không cần lo lắng chuyện ở đây. Nên tu luyện thật tốt trong Mật Địa Thiên Giới đi, có ngươi mới có tương lai cho Thế giới Linh Vũ, gánh nặng của Thế giới Linh Vũ đều nằm trên vai của ngươi đấy.
Nam thúc Độc Cô Ngạo Nam nhìn Lục Thiếu Du, những năm qua ở bên ngoài, bọn họ hiểu cường giả bên ngoài cường hãn ra sao, Thế giới Linh Vũ so với người ta chỉ là thế giới thổ dân mà thôi, một khi bị người ta phát hiện, hậu quả có thể nghĩ.
Đương nhiên, giờ phút này còn không có ai biết Thế giới Linh Vũ chính là thế giới hỗn độn.
- Ân.
Lục Thiếu Du gật đầu, nghĩa phụ Độc Cô Ngạo Nam sẽ chú ý, Lục Thiếu Du tự nhiên hiểu rõ...
....
Ngày hôm sau nghĩa phụ Độc Cô Ngạo Nam, sư phụ Chí Thánh đại đế và Đoan Mộc Khung Thiên đều đến, Lục Thiếu Du tìm tất cả đoàn trưởng đại quân đoàn, thông tri với Thái A, Lục Linh sáng sớm ngày mai rời khỏi Thương Khung chiến trường.
Có việc làm người ta khiếp sọ không nhỏ, trong nội tâm hoàn toàn không có dự kiến ra.
Sau khi Lục Thiếu Du tuyên bố an bài nghĩa phụ Độc Cô Ngạo Nam, sư phụ Đoan Mộc Khung Thiên, nhạc phụ Bắc Cung Kình Thương tiến vào trong Lục gia quân, do nghĩa phụ Độc Cô Ngạo Nam và sư phụ Đoan Mộc Khung Thiên chung đảm nhiệm chức vụ quân sư Lục gia quân.
Đương nhiên, quân sư cũng là tùy tiện an bài, Đoan Mộc Khung Thiên, Nam thúc Độc Cô Ngạo Nam cũng không thèm để ý.
...........................
Trong trời đất bao la, mặt trời như đốt, trên một khu vực bóng tối có sát khí băng hàn xuất hiện.
Trên một đỉnh núi có một thân ảnh xuất hiện, dường như tương dung với không gian, rõ ràng đứng ở nơi đó nhưng lại trong suốt, làm cho người ta khó có thể nhìn thấy. Mà đầu của hắn giống như cái bướu của lạc đà, khuôn mặt khác với Nhân tộc, vừa nhìn đã nhận ra hắn là người Dạ Xoa nhất tộc.