Dứt lời, Kỷ Đại Yên Đại cảm thán, hắn buồn bực khó chịu.
- Hóa Hồng Cảnh, đúng là khó đột phá.
Lục Thiếu Du nghe vậy cũng thở dài, có thể đặt chân Hóa Hồng Cảnh không ai không phải thế hệ phong hoa tuyệt đại, nhưng đến Hóa Hồng Cảnh đột phá khó hơn lên trời, Hóa Hồng Cảnh khó có thể đột phá.
Kỷ Đại Yên Đại thu hồi cảm thán, tiếp tục nói:
- Hóa Hồng Cảnh khó có thể đột phá, không chỉ vì lĩnh ngộ áo nghĩa, đồng thời cũng có quan hệ tuyệt đối với thiên phú bản thân, mà loại thiên phú này tiên thiên thiên phú rất trọng yếu, trong tiên thiên thiên phú chiếm địa vị tuyệt đối.
Lục Thiếu Du nghe vậy, nghi hoặc hỏi:
- Cái gì gọi là tiên thiên thiên phú?
- Tiên thiên thiên phú chính là được thiên địa chiếu cố, tiên thiên thiên phú đại khái chia làm ba loại, loại thứ nhất, linh vật trời sinh, thiên phú bẩm sinh. Loại thứ hai, cổ tộc, trong người cổ tộc, đặc biệt là người nổi bật trong cổ tộc bẩm sinh đã có tiên thiên thiên phú.
Kỷ Đại Yên Đại nói.
Nghe vậy Lục Thiếu Du gật đầu, ngược lại hắn dễ hiểu hơn, linh vật trời sinh và cổ tộc dù thế nào cũng có tiên thiên thiên phú, được thiên địa chiếu cố, hiện tại Lục gia cũng xem như cổ tộc, giống như Linh Vũ thế giới Độc Cô gia, Bắc Cung gia cũng được xem là cổ tộc.
- Loại thứ ba là sao?
Lục Thiếu Du hỏi Kỷ Đại Yên Đại.
Kỷ Đại Yên Đại nghe xong, nhìn qua Lục Thiếu Du, ánh mắt chấn động, thở dài, nói:
- Loại thứ ba chính là đại thừa Niết Bàn, đây là điểm khác biệt chính thức giữa đại thừa Niết Bàn và tiểu thừa Niết Bàn.
- Đại thừa Niết Bàn cần trải qua Niết Bàn kiếp, vượt qua sẽ được thiên địa thừa nhận, được thiên địa chiếu cố, bởi vậy xem như tiên thiên thiên phú. Đại thừa Niết Bàn người đặt chân càng cao, thành tựu ngày sau càng bất phàm.