Xùy!
Tâm thần khẽ động, Lục Thiếu Du quan sát nhẫn trữ vật, nhẫn trữ vật phong cách cổ xưa phát sáng, bí vân quanh quẩn, nương theo đó là ánh sáng màu xanh lập lòe, tâm thần Lục Thiếu Du quan sát chín thạch thất kia.
Chín thạch thất phong cách cổ xưa, có màu xanh xuất hiện, khi tâm thần Lục Thiếu Du quan sát, cấm chế trên thạch thất thứ sáu mở ra, lập tức cấm chế tiêu trừ, tâm thần Lục Thiếu Du không kìm được xâm nhập vào bên trong.
Tâm thần quan sát, trong thạch thất thứ sáu có ba vật, một là tượng đá giống như thạch thất thứ tư và thứ năm, tượng đá phong cách cổ xưa trầm trọng, tư thế phát tay ra quyền, cũng không phải là tay, mà là đổi thành một chân, tạo hình trông rất sống động.
Trên tượng đá có chấn động truyền ra, làm cho Lục Thiếu Du không khó biết rõ, chỉ sợ đây là Bát Hoang Thiên Địa Quyết đệ tam quyết, đoán chừng còn mạnh hơn hai quyết trước, bằng không cũng không bị sư phụ đặt vào thạch thất thứ sáu này.
Vật thứ hai chính là ngọc bài, trên ngọc bài có một ít bí vân, nhìn thấy ngọc bài này, Lục Thiếu Du lập tức nghĩ tới sư bá Tam Kỳ lão nhân.
Lục Thiếu Du còn nhớ rõ sư bá Tam Kỳ lão nhân đã cho mình một khối như thế. Ngọc bài này là tiêu chí của Tuyên Cổ Điện, chính là thân phận của Tam Kỳ lão nhân trong Tuyên Cổ Điện.
Lúc này Lục Thiếu Du quan sát ngọc bài này, không khó nhìn ra nó còn cao cấp hơn sư bá Tam Kỳ lão nhân một ít, khí tức trên ngọc bài cũng khác biệt.
Lục Thiếu Du không rõ về Tuyên Cổ Điện cho lắm.
Theo những gì Lục Thiếu Du biết, Tuyên Cổ Điện không phải thế lực gì, chỉ là một tổ hợp, giống như sư phụ Lục Thành ba người Thiên Cuồng Tam Đạo Nhân Phi Thiên đạo tặc.
Nghe nói Tuyên Cổ Điện còn thần bí hơn Phi Thiên đạo tặc không ít, thậm chí người bình thường không biết về Tuyên Cổ Điện.