Tất cả mọi người nhìn qua nam tử giữa không trung kia, khí thế bá tuyệt và sát khí lăng lệ bộc phát dữ dội.
Một quyền đánh chết gần như ngàn vạn Minh Linh, gọn gàng, đây mới thật sự là sát thần, đây mới thật sự là giết chóc.
Xì xào.
Từng âm thanh nuốt nước bọt vang lên, từng ánh mắt phải thật lâu mới khôi phục tinh thần lại.
Tam kiếp cùng độ, nghịch thiên mà đi, dưới thiên lôi phá rồi lại lập, ngôi sao làm thang, nhật nguyệt làm đường, một đường đạp thiên, ngạo nghễ thiên địa, đao diệt Tuyên Cổ Cảnh cao giai, quyền diệt ngàn vạn Minh Linh. Thân ảnh đứng giữa không trung giờ phút này đã in dấu sâu trong linh hồn mọi người, không ai có thể lái thân ảnh này đi được.
Yên tĩnh, tĩnh mịch, không ai lên tiếng, ngay cả Lục Linh, Nguyên Hạt, Vô Tướng, Phá Thổ, Mộ Linh Lạc cũng phải thật lâu mới khôi phục tinh thần lại..
Lục Thiếu Du đạp không đứng lơ lửng, sát ý trong mắt từ từ thu liễm, nhìn qua trời cao, thì thào:
- Âu Dương thống lĩnh, hãy yên nghỉ, huynh đệ Nhân tộc Thú tộc vẫn lạc, nghỉ ngơi đi.
- Đoàn trưởng tăng thanh thế quân đoàn Hùng Phong chúng ta!
Phá Thổ ngẩng đầu, nghe vậy, ánh mắt khẽ run, trong lòng chua xót, ánh mắt ướt át, lúc này hắn cung kính quỳ xuống.
- Đoàn trưởng tăng thanh thế quân đoàn Hùng Phong chúng ta.
Nhìn thân ảnh bá tuyệt thiên địa kia, hai mươi vạn đệ tử quân đoàn Hùng Phong còn lại rung động, cung kính đạp không quỳ một gối, tiếng gầm cuồn cuộn vang vọng hư không.
- Lục phó thống lĩnh tăng uy thế tộc ta.
Dám người Trình Tinh ánh mắt rung rung, lúc này không cách nào diễn tả tâm trạng bọn họ, lập tức quỳ một gối hô to:
- Lục phó thống lĩnh tăng thanh thế liên minh quân bộ chúng ta!
Băng Thiên Lý, Cô Lang hành lễ.
- Lục phó thống tăng thanh thếThương Khung Minh!
Kinh Lôi cầm đầu Thái Hoàng thế giới cam tâm tình nguyện hành lễ.