Ầm ầm.
Vào thời điểm này, nguyên đan chữ vạn trong người Lục Thiếu Du không cam lòng bị áp bách, ầm ầm run lên, nguyên đan chữ vạn bộc phát hào quang sáng ngời.
Năng lượng từ nguyên đan chữ vạn rót vào thân thể, Lục Thiếu Du như được rót thuốc trợ tim, hắn ngạo nghễ đứng vững như bàn thạch, cho dù sao rơi đầy trời cũng không suy chuyển nửa phần.
- Tiểu tử, chúng ta xem như hữu duyên, không nghĩ tới tất cả mọi người tranh đoạt thế giới hỗn độn chi nguyên, cuối cùng lại rơi vào trong tay của ngươi, ha ha ha ha, đoán chừng sau khi bọn họ biết sắc mặt rất đặc sắc.
Vào lúc này, trong đầu Lục Thiếu Du có giọng nói khí phách truyền ra:
- Lại nói tiếp, ngươi cũng bởi vì bản thánh, một đạo ý chí còn sót lại của bản thánh đã giúp ngươi vượt qua cửa ải này, tuy nó đại công vô tình, nhưng tin tưởng trước mặt bản thánh vẫn cho vài phần mặt mũi.
Lúc giọng nói này vang lên, lập tức trong đầu Lục Thiếu Du đột nhiên mát lạnh, một đạo lực lượng không biết thế nào bạo phát ra.
Loại lực lượng này lập tức chạy khắp toàn thân Lục Thiếu Du, linh hồn và ngũ tạng lục phủ của Lục Thiếu Du đều hưng phấn.
Trọng yếu nhất là, Lục Thiếu Du cảm giác được lực lượng này mang theo uy áp khó hiểu.
Loại uy áp này vô cùng bá đạo, làm cho tâm linh của hắn thanh tỉnh, giống như được cho uống thuốc đúng liều, ý chí khôi phục thanh tỉnh, lực lượng vô tận chèo chống thân thể của hắn.
Rống!
Được lực lượng ý chí quán chú vào, Lục Thiếu Du cảm giác toàn thân run lên, lập tức có tiếng hổ thú gầm thét, tiếng gầm vang vọng không gian.
- Không tiểu thừa Niết Bàn, cũng không đại thừa Niết Bàn, không vô thượng Niết Bàn, cũng không vô lượng Niết Bàn.
Lục Thiếu Du lúc này rút chân ra khỏi nham thạch, mặt đất chấn động nhưng không vỡ nát, hai chân Lục Thiếu Du vừa rời khỏi mặt đất, nham thạch nhưng lập tức khôi phục lại, giống như chưa từng bị Lục Thiếu Du đạp lún xuống, cảnh tượng cực kỳ huyền ảo.