Xùy.
Lúc Cát Bạch Mị còn muốn nhìn tiếp thì bị thân ảnh to lớn ngăn cản, đó là Lục Linh.
- Lục Linh, ngươi che tầm mắt của ta.
Cát Bạch Mị lập tức nói với Lục Linh.
Lục Linh quay đầu lại, liếc Cát Bạch Mị, lập tức ánh mắt lại đảo qua người Mộ Linh Lạc, nói:
- Phi lễ chớ nhìn, ta chỉ muốn tốt cho các ngươi thôi...
Lục Thiêu Du không có ý thức thân thể của mình bạo lộ ra ngoài, hắn đang lâm vào cảnh giới huyền diệu.
Thân ảnh cao ngất được hào quang tử kim bao phủ, lúc này mặt trời, mặt trăng và hàng tỉ ngôi sao bao quanh người hắn giống như thần tích.
- Đây là qua Vô Lượng Tịch Diệt Đại Lôi Kiếp sao, đặt chân vô lượng Niết Bàn ah!
Truy Mệnh thì thào.
- Thiên phú như thế còn mạnh hơn Lục Linh, người trong cổ tộc căn bản không thể so sánh, nếu liên minh tổng bộ biết rõ trong Thương Khung chiến trường có người đạt tới vô lượng Niết Bàn, không biết sẽ rung động tới mức nào?
Băng Thiên Lý rung động nói.
- Vô lượng Niết Bàn, dương uy thanh thế quân đoàn Hùng Phong!
- Vô lượng Niết Bàn, tộc ta vững mạnh!
Trong đám người từng tiếng hô to vang lên, lập tức tiếng hô vang vọng thiên địa.
Trong tiếng gầm to lớn kia, thân ảnh tử kim sắc không quan tâm, hoàn toàn không có nghe thấy, hắn vẫn thì thào:
- Tâm gặp ngoại pháp, tên là ngoại đạo, nếu ngộ bản tâm tức là Niết Bàn, thay đổi khôn lường, vạn vật như mơ, thần du thái hư, chu du vạn giới...
- Hắn còn đang làm cái gì?
- Xảy ra chuyện gì?
Từng ánh mắt sinh ra nghi ngờ, khó tin nhìn qua thân ảnh tử kim sắc kia.
Đám người U La, Huyễn Lang, Nguyên Hồn lúc này không dám lại ra tay với Lục Thiếu Du, ba người âm trầm, thiên địa uy áp vẫn tồn tại, dị tượng kh*ng b* không có biến mất, nhật nguyệt tinh thần vẫn hội tụ, cảnh tượng khó hiểu, ba người không tiếp tục ra tay.
Thì thào xong, thân ảnh tử kim của Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn qua hàng tỉ ngôi sao trên bầu trời, quát to: