- Chủ nhân, thúc dục công kích mạnh nhất ‘ Trụ Không Bạo Loạn ’ của ta, dùng tu vị của chủ nhân nếu tiêu hao đủ, vậy phải bài trừ vây công của chúng, nhưng mà muốn kích giết bọn chúng, sợ rằng...
Giọng nữ đồng non nớt nói với Lục Thiêu Du.
- Sợ rằng cái gì?
Lục Thiếu Du nghe vậy, ánh mắt sáng ngời hỏi Thanh Trụ Hư Không Dực hỏi.
- Muốn đánh chết mấy Tuyên Cổ Cảnh trung giai sơ giai này, thực lực của chủ nhân không làm được, trừ phi ta vận dụng không gian chi lực trong không gian của ta. Nhưng mà chỉ tối đa đối phó sáu người kia thôi, tên Tuyên Cổ Cảnh cao giai không làm được.
Giọng nữ hài non nớt nói với Lục Thiếu Du.
- Nhưng mà đến lúc đó ta không thể yểm hộ chủ nhân rời đi, ta hao hết năng lượng không gian, ta sẽ suy yếu cực điểm, so với thời điểm mới gặp chủ nhân còn yếu hơn, cần thời gian rất lâu mới có thể khôi phục. Mà khi đó vạn nhất ta rơi vào tay kẻ khác, có thể không hề phản kháng bị luyện hóa, lúc đó chủ nhân nguy hiểm ta cũng không cứu được.
Lục Thiếu nhíu mày, mình có Thanh Trụ Hư Không Dực còn có thể tránh Nguyên Hồn, ít nhất rời đi không vấn đề, một khi không thể vận dụng Thanh Trụ Hư Không Dực, bản thân mình sẽ nguy hiểm.
- Lục phó thống lĩnh nguy hiểm.
- Nhanh trợ giúp đoàn trưởng một tay, không thể làm bị bọn chúng vây công.
Lúc này mấy tên Tuyên Cổ Cảnh của Phệ Hồn nhất tộc không quan tâm tất cả đánh tới, Thú tộc và Nhân tộc của Thái Hoàng thế giới và Thượng Thanh thế giới cũng thoát thân ra, nhìn thấy Lục Thiếu Du bị nhốt, thấy thế không ổn, Phá Thổ cầm đầu lao tới.
- Đều lui ra phía sau, thối lui.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu hét lớn một tiếng, những người này có tới cũng không làm được gì, vạn nhất Nguyên Hồn ra tay thì đó là ác mộng.
Tiếng quát vang lên, Lục Thiếu Du lập tức câu thông với Thanh Trụ Hư Không Dực, nói: