Dưới âm thanh kinh ngạc của nhiều người, hào quang xanh trắng bộc phát dữ dội, thân ảnh Lục Thiếu Du mặc dù xuất hiện trong không trung, thời gian và không gian áo nghĩa chung quanh Thanh Trụ Hư Không Dực xuất hiện rất nhiều vết nứt không gian.
Lục Thiếu Du nhìn Nguyên Hồn, từ trong linh hồn Âm Hồn hắn nhận ra Nguyên Hồn, thực lực của tên này không kém Âm Hồn bao nhiêu, mặt khác một tên là U La, Dạ Xoa nhất tộc Tuyên Cổ Cảnh cao giai, thực lực không dưới U Già.
- Tiểu tử, ngươi trốn không thoát.
Âm Hồn lạnh lùng nhìn Lục Thiếu Du, nhìn Thanh Trụ Hư Không Dực, sau lưng hắn ánh mắt bắt đầu biến thành tham lam.
- Ta có nói sẽ bỏ chạy sao?
Sát ý trong mắt Lục Thiếu Du ngập trời nhìn thẳng vào Nguyên Hồn, trầm giọng nói:
- Quên nói cho ngươi biết, Âm Hồn, Ma Lang, U Già ba đều chết rồi, tất cả Phệ Hồn nhất tộc và Lang Linh nhất tộc đi Long Dương mật cảnh đều chết hết.
- Cái gì...
Nghe vậy, U Già, Nguyên Hồn hai người trực tiếp biến sắc, lập tức nhìn Lục Thiếu Du, U La lạnh nhạt nói:
- Tiểu tử, ngươi cho rằng ngươi thuận miệng nói chuyện là người ta sẽ tin sao, chẳng lẽ chỉ bằng lời nói của ngươi cũng có thể giết bọn họ sao?
- Yên tâm đi, các ngươi sẽ sớm gặp bọn chúng dưới địa ngục.
Lục Thiếu Du cầm Huyết Lục trong tay, sát khí khởi động, lãnh đạm nói với hai người:
- Nhưng mà sợ rằng ngươi không thể gặp bọn chúng đâu, bọn chúng đã thần hồn câu diệt, các ngươi cũng sẽ thần hồn câu diệt, về sau không có cơ hội gặp lại.
- Tiểu tử, dõng dạc cũng không phải bổn sự, ngươi rất nhanh sẽ thần hồn câu diệt.
U La lạnh lẽo nhìn Lục Thiếu Du, sát ý ngập trời.
Lục Thiếu Du nhìn U La không nói gì, thì thầm:
- Rốt cục được chứ, là lúc này đấy!
Lúc này Lục Thiếu Du thả Vô Tướng ra khỏi Thiên Trụ giới, hắn đã bế quan trong đó quá lâu rồi.