Âu Dương Tiển lập tức ngăn cản Cuồng Ngưu, ánh mắt vô cùng ngưng trọng, lúc này cường giả hai đại thế giới chỉ còn một nửa ở đây, nhân số đại quân Lang Linh nhất tộc và Phệ Hồn nhất tộc đại quân lại đông hơn, căn bản khó có thể chèo chống lâu.
- Âu Dương thống lĩnh, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Cuồng Thử nhìn đại quân Minh Linh đông đảo, ánh mắt ngưng trọng, nói:
- Chúng ta bị vây quanh, cường giả đối phương không có ý ra tay, một khi ra tay, chúng ta càng phiên toái.
- Đám cường giả kia không ra tay rất tốt, chúng ta còn có thể tranh thủ một ít thời gian chờ Lục phó thống lĩnh cùng Nguyên Hạt trở về, hy vọng còn kịp, bằng không chúng ta không cách nào chèo chống.
Âu Dương Tiển nhìn lên không trung, cảm nhận không ít khí tức cường đại, lúc này đối phương điều động nhiều cường giả làm bọn họ không thể ngăn cản.
- Liều đi, đánh thật hung ác vào, chúng ta có thể bại, nhưng không thể không làm gì.
Thái A nhìn lên không trung, sát ý trong mắt b*n r* ngoài, trầm giọng nói:
- Cũng nên liều mạng thôi, không thể ngồi chờ chết, ít nhất cũng phải giết ra một con đường sống, nếu thật sự không được, thì cũng phải liều cá chết rách lưới.
- Đúng vậy, không thể ngồi chờ chết, ít nhất giết ra con đường sống, bằng không liều cá chết lưới rách.
Cuồng Ngưu hét lớn, hắn tán thành lời của Thái A.
- Thái A nói đúng, Âu Dương thống lĩnh, hạ lệnh đi.
Từng ánh mắt nhìn thẳng vào Âu Dương Tiển.
Âu Dương Tiển nhìn lên không trung, trên không trung có tiếng kêu thảm thiết vang vọng, hai mắt đỏ thẫm nhìn qua Thái A, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có, nói:
- Thái A, ngươi có thể có kế hoạch gì, có mấy thành nắm chắc mở đường máu?
- Mấy thành nắm chắc ta không dám nói, nhưng ta sẽ hết sức, ít nhất, có thể làm cho đám Minh Linh này trọng thương ở mức lớn nhất.