- Có linh hồn lực sánh ngang U Già ngươi, nhất định không phải Nguyên Hạt hoặc là Âu Dương Tiển, chẳng lẽ lúc này bên bọn chúng còn cường giả ẩn nấp?
Nghe U Già nói thế, Ma Lang cùng Âm Hồn hai người lập tức ngưng trọng, bọn họ biết rõ thực lực U Già, tuy đều là Tuyên Cổ Cảnh cao giai, nhưng U Già thân là Dạ Xoa nhất tộc, kỳ thật thực lực còn trên bọn họ một ít.
- Không biết là ai, nhưng rất mạnh!
U Già ngẩng đầu, ánh mắt ngưng trọng, sau đó ánh mắt đầy sát khí, nói:
- Nhưng mà không cần lo lắng, nếu ở bên ngoài ta không nắm chắc cái gì, nhưng trong Long Dương mật cảnh là nơi có bố trí cuối cùng của cường giả tộc ta, bọn chúng đi vào trong đó chính là muốn chết, nếu ở bên ngoài, chúng ta không có biện pháp với chúng...
Xuy xuy.
Trên ngọn núi, mây đen biến mất, Lục Thiếu Du mở to mắt ra nhìn, thần sắc cười lạnh.
Vừa rồi Lục Thiếu Du cuối cùng cố ý thu hồi linh hồn lực của linh hồn phân thân Thái Cổ U Minh Viêm, hắn cố ý dẫn linh hồn lực kia vào trong đầu của mình, sau đó cho cây đao màu vàng phản kích, cây đao màu vàng vừa vặn làm đối phương bị thương, đối phương có lẽ ăn thiệt thòi không nhỏ.
- Lục phó thống lĩnh, thế nào rồi?
Nhìn thấy Lục Thiếu Du mở hai mắt ra, Nguyên Hạt lập tức hỏi.
Nghe vậy, Lục Thiếu Du ngưng trọng một ít, nói với Nguyên Hạt:
- Ta nghĩ phía trước có người Lang Linh nhất tộc cùng Phệ Hồn nhất tộc, cường giả giao thủ linh hồn với ta vừa rồi xưng là Dạ Xoa nhất tộc.
- Dạ Xoa nhất tộc.
Nghe bốn chữ này, sắc mặt mọi người chung quanh biến hóa, Dạ Xoa nhất tộc không xa lạ gì với người Thương Khung chiến trường, đó là một chủng tộc kh*ng b* trong rất nhiều chủng tộc Minh Linh, linh hồn lực quỷ dị, khó trách vừa rồi lài làm người ta sợ hãi như vậy.