Đương nhiên, Lục Thiếu Du không cho rằng mình không bằng Lục Linh, nếu là chiến đấu sinh tử, trên người mình còn có hai kiện thông linh bảo khí chưa từng vận dụng, tuy Lục Linh có lẽ còn có át chiêu chính thức, nhưng mà chính mình còn có linh hồn phân thân Thái Cổ U Minh Viêm chưa từng vận dụng, cho nên Lục Thiếu Du cũng có tự tin, nếu thật là cuộc chiến sinh tử, chính mình không nhất định sàn sàn nhau.
Nhưng mà thực lực bản thể, Lục Thiếu Du không thể không rung động vì thực lực Lục Linh, có thể đánh với mình tới mức này, Lục Linh là người đầu tiên.
- Sai, ngươi thắng, ngươi chỉ là sinh tử Niết Bàn Cảnh mà thôi, mà ta là vô thượng Niết Bàn Cảnh, cái hào rộng lớn như thế mà ngươi có thể chống lại ta, là ta thua!
Lục Linh nói với Lục Thiếu Du, Lục Thiếu Du cường hãn, trong nội tâm của hắn cực kỳ rung động, người trẻ tuổi có thể chống lại hắn, cho tới bây giờ chỉ có Lục Thiếu Du mà thôi.
Thậm chí trong nội tâm Lục Linh trong lúc mơ hồ chẳng biết tại sao, hắn cảm giác được trên người đối phương dường như có khí tức hắn quen thuộc, khí tức quen thuộc này hắn chưa bao giờ gặp qua.
Nghe Lục Linh nói thế, Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, cũng không nói gì, nhưng trong nội tâm chấn động không nhỏ, có lẽ nếu là người khác, lúc này sợ rằng trong nội tâm sẽ cao hứng, sinh tử Niết Bàn chống lại vô thượng Niết Bàn, thắng bại đã định, tuyệt đối có giá trị phải cao hứng, nhưng mà Lục Thiếu Du không có bao nhiêu cao hứng.
Lục Thiếu Du biết rõ Lục Linh là vô thượng Niết Bàn, mình có Bất Diệt Huyền Thể, Bất Tử Thần Thể, còn có đan điền khí hải khổng lồ, người mang hỗn độn chi nguyên, có nhiều ưu thế như vậy chỉ mạnh hơn Lục Linh một chút, hắn cảm thấy chẳng có gì đáng cao hứng cả..
- Lục Linh nhận thua, đoàn trưởng chiến thắng.