Tổng cộng mười quân đoàn, từ lời Băng Thiên Lý và Phá Thổ, Truy Mệnh nói cho Lục Thiếu Du biết, quân đoàn Hùng Phong chỉ là quân đoàn tam lưu mà thôi, các quân đoàn khác đều là nhị lưu.
Đương nhiên, quân đoàn Hùng Phong hiện tại tuyệt đối có thể nói là quân đoàn nhị lưu, lúc trước quân đoàn Phá Vân cũng xem như quân đoàn nhị lưu, cho nên hiện tại quân đoàn Hùng Phong trên thực tế là quân đoàn nhị lưu, nhưng mà thanh danh quân đoàn Hùng Phong cũng không vang dội.
Băng Thiên Lý nói:
- Lục đoàn trưởng, ngày mai tất cả đoàn trưởng quân đoàn sẽ tranh đoạt vị trí phó thống lĩnh, nếu Lục đoàn trưởng có hứng thú, ta sẽ an bài một chút.
- Sư phụ...
Thái A nghe vậy, ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du.
- Như thế nào, ngươi có gì cần nói sao?
Lục Thiếu Du hỏi Thái A.
Thái A nói:
- Sư phụ, chức phó thống lĩnh này nên do sư phụ làm, người có bổn sự ngồi lên vị trí phó thống lĩnh mới tốt, vạn nhất gặp phải một bao cỏ ngồi lên, như vậy không chỉ hại chết mình, trọng yếu nhất sẽ hại chết huynh đệ quân đoàn Hùng Phong, huống chi chúng ta không tin người ngoài, không thể giao quân đoàn Hùng Phong cho kẻ khác điều khiển.
Lục Thiếu Du cười cười, nhìn Băng Thiên Lý, nói:
- Băng tướng giả, vậy phiền toái ngươi đi an bài đi.
- Ta hiểu, giao cho ta đi, xem ra lúc này chức phó thống lĩnh đã có chủ.
Băng Thiên Lý hiểu ý gật gật đầu, lúc này rời khỏi đại sảnh.
Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, hỏi Thái A:
- Thái A, ngươi huấn luyện như thế nào rồi?
Thái A nghe vậy, hắn nói:
- Sư phụ yên tâm đi, ba năm qua đệ tử cũng không có lười biếng, hiện tại quân đoàn Hùng Phong không dám nói có thể so sánh với quân đoàn cao cấp, nhưng mà đệ tử có lòng tin, đến lúc đó quân đoàn Hùng Phong sẽ không ăn thiệt thòi.