Muốn nói bình thường, Linh Tinh Minh Linh trong Thương Khung chiến trường là đại bổ vật tăng cường thực lực, có tác dụng của Hỗn Độn Âm Dương Quyết, Lục Thiếu Du tự nhiên không bỏ qua cơ hội này, Thương Khung chiến trường là nơi tôi luyện rất tốt.
Nhưng mà bây giờ đối với Lục Thiếu Du mà nói đang ở thời kỳ đặc thù, kẹt tại Niết Bàn Cảnh cao giai đỉnh phong đã lâu, chuyện này làm cho Lục Thiếu Du cảm thấy nên mau chóng đột phá.
Cho nên trong khoảng thời gian này, Lục Thiếu Du thầm nghĩ phải lĩnh ngộ, mình nên trông coi ba phần đất quân đoàn Hùng Phong là được, Lục Thiếu Du cũng không muốn có nhiều phiền toái.
- Quả nhiên đủ cao ngạo, không đem liên minh quân bộ và mọi người đặt vào mắt, không biết có như đồn đãi hay không, có tiền vốn cuồng ngạo, đừng tưởng rằng có quan hệ với trưởng thượng thì không ai làm gì được ngươi, đây chính là Thương Khung chiến trường, trưởng thượng không nhất định hữu dụng đâu.
Nhìn Lục Thiếu Du, Độc Hạt âm dương quái khí nói ra, ngũ quan bị tổn hại đầy khắc nghiệt, ai nghe lời này cũng cảm thấy khó chịu.
Lục Thiếu Du dừng bước, ánh mắt nhìn Độc Hạt, ngữ khí bắt đầu lăng lệ, nói:
- Mặt mũi là mình cho mình, nếu không tự trọng, mặt mũi không phải nhặt được.
- Lục Thiếu Du, ngươi có ý tứ gì?
Độc Hạt nghe vậy, lập tức đứng dậy nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt đầy hàn ý.
- Làm càn, làm càn trước mặt thiếu chủ, ngươi còn chưa đủ tư cách.
Giọng nói đạm mạc vang lên, thân ảnh Vô Tướng xuất hiện sau lưng Lục Thiếu Du, ánh mắt nhìn Độc Hạt, đầy lạnh giá, khí thế Tuyên Cổ Cảnh cao giai đỉnh phong phóng thích ra ngoài.
Độc Hạt cảm ứng được khí tức của Vô Tướng, khinh thị cười nói:
- Thì ra là dựa vào che chở mà thôi, có tông lão làm hậu trường thật không giống.