Lục Thiếu Du từ lĩnh ngộ cảm giác được, đại bi cổ đồ không chỉ tăng cao tâm cảnh đơn giản như vậy, dường như có chỗ tốt khác hắn chưa tìm ra.
Cũng không biết qua bao lâu, khí tức Lục Thiếu Du hơi chấn động, kim mang giống như con rắn nhỏ chui vào trong người hắn, khí tức tự nhiên cũng biến mất.
- Vô vi tâm, không quan tâm, vô tạp loạn tâm, vô kiến thủ tâm, vô thượng chi tâm...
Hai mắt mở ra, Lục Thiếu Du thì thào, hắn hiểu được gì đó, cười vui vẻ, nói:
- Ta hiểu rồi, đại bi cổ đồ có thể tăng cường tâm cảnh, ta hiểu rồi.
Ầm ầm.
Khi Lục Thiếu Du thì thào, cổ đồ trước mặt tan vỡ, hào quang chói mắt với khí tức cổ xưa xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du.
Trong hào quang này, khí tức quanh người Lục Thiếu Du chấn động dữ dội, thân hình hắn như lột xác, tất cả bình thường trở lại.
Thời điểm Lục Thiếu Du mở mắt lần nữa, khí tức này trở nên khác biệt, loại khác biệt này người bình thường không thể nhận ra.
- Mở ra rồi sao?
Lục Thiếu Du thì thào, tâm thần phát hiện cấm chế trên hộp gấm thứ hai đã mở ra.
Tâm thần khẽ động, Lục Thiếu Du lấy hộp gấm ra, ánh mắt đầy chờ mong nhìn hộp gấm này.
Xuy xuy.
Khi hộp gấm mở ra, hào quang chói mắt bao phủ một cổ đồ, khí tức trên cổ đồ cực kỳ cổ xưa, hào quang chói mắt mang theo tin tức truyền vào mi tâm Lục Thiếu Du.
- Đại từ cổ đồ!
Sau một lát, Lục Thiếu Du nhìn cổ đồ trước mặt, đang tìm tòi tin tức mới thì hắn nhíu mày, tâm thần chấn động, phát hiện bên ngoài có việc, bằng không Thái A sẽ không đến đây, trước khi Lục Thiếu Du bế quan có nói qua, trừ phi có đại sự, bằng không cứ tìm Truy Mệnh là được.
- Sư phụ, Băng Thiên Lý và người quân bộ đến, nói muốn gặp ngươi.
Trong đình viện, Lục Thiếu Du đi ra khỏi Thiên Trụ giới, Thái A đã sớm chờ ở bên cạnh.