- Tiểu tử, ngươi là người phương nào?
Hàn Hồn nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt ngưng trọng, hai Minh Linh Tuyên Cổ Cảnh sơ giai trực tiếp chết trong tay nam tử áo xanh này, chuyện này làm cho Hàn Hồn không dám khinh thường, thậm chí còn đề phòng hơn cả Hàn Minh.
Tâm thần quan sát, Hàn Hồn cảm giác nam tử áo xanh này còn khó đối phó hơn Hàn Minh rất nhiều.
- Người giết Ám Linh.
Lục Thiếu Du tươi cười đạm mạc.
- Thì ra là tiểu tử ngươi, ngươi chết chắc rồi.
Nghe vậy, Hàn Hồn đỏ mắt, khí tức âm lệ bộc phát dữ dội, âm khí quanh người bạo phát dữ dội, lập tức chiếm giữ không trung, khí tức băng hàn bao phủ linh hồn người ta.
- Lục lão đệ, Hàn Hồn đang thi triển át chủ bài, ngươi cẩn thận.
Hàn Minh ngẩng đầu, lập tức quát.
- Quả nhiên còn mạnh hơn Hàn Hồn, Tuyên Cổ Cảnh trung giai đỉnh phong tới gần Tuyên Cổ Cảnh hậu kỳ a, cường giả Phệ Hồn nhất tộc không ít.
Lục Thiếu Du thì thào, hắn ngưng kết thủ ấn quỷ dị khó lường, hắn trực tiếp thôn phệ năng lượng thiên địa, khí tức hủy diệt không ngừng bao phủ các nơi.
- Phệ hồn thương!
Thời điểm Hàn Minh dứt lời, Hàn Hồn hét lớn một tiếng, hai tay ngưng kết thủ ấn quỷ dị, năng lượng băng hàn bao phủ hư không, phong vân biến sắc, lập tức ngưng tụ một trường thương hàn băng lớn bằng nắm tay trẻ con.
Oanh!
Từ khi trường thương xuất hiện, thiên địa rung rung, năng lượng thiên địa và không gian chung quanh cũng bị cắn nuốt, thời điểm năng lượng âm hàn cũng bị thôn phệ vào trường thương, lực lượng khủng khiếp cắn nuốt tất cả hi vọng của mọi người.
Lục Thiếu Du đứng lơ lửng, chung quanh thân hình của hắn có khí tức qủy dị bao quanh, ánh mắt Hàn Minh nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du.
Khí tức hủy diệt tỏa ra làm Hàn Minh run sợ, không rõ tại sao nguyên lực trong người bị áp chế.