- Lần này Hùng Phong quân đoàn tổn thất thảm trọng, mấy vạn người chỉ chạy thoát mấy ngàn, hơn trăm Niết Bàn cảnh chỉ còn lại không đủ mười, tổn thất quá lớn, chẳng khác gì quân đoàn bị diệt.
- Đoàn trưởng vẫn lạc, phó đoàn trưởng bị trọng thương, Hùng Phong quân đoàn chúng ta đã không còn hi vọng.
- Bên trên cho Hùng Phong quân đoàn hợp lại cùng Phá Vân quân đoàn, từ nay về sau không còn Hùng Phong quân đoàn.
Ánh mắt mọi người ảm đạm, thở dài cảm thán.
Nham Sơn cùng vài người xung quanh nghe vậy, đưa mắt nhìn nhau, chỉ có thể thầm lắc đầu, trong lòng họ đều rõ ràng, với chút nhân số cùng thực lực còn lại của Hùng Phong quân đoàn, đã không thể gọi là quân đoàn, bị Phá Vân quân đoàn thâu tóm chỉ là chuyện sớm muộn, căn bản không thể ngăn cản.
- Phó đoàn trưởng, làm sao bây giờ?
Nham Sơn thoáng do dự, nhìn Truy Mệnh hỏi.
Sắc mặt Truy Mệnh có chút tái nhợt, ánh mắt dao động nói:
- Đoàn trưởng trước đó đã dặn dò người tiếp nhận đoàn trưởng, hết thảy giao cho tân nhậm đoàn trưởng xử lý đi.
- Phó đoàn trưởng muốn nói là Lục Thiếu Du hay sao, như vậy sao được, cho dù Lục Thiếu Du có thực lực bất phàm, nhưng hắn chỉ tới Hùng Phong quân đoàn được vài ngày, sao có thể làm đoàn trưởng.
- Không tệ, cho dù hắn làm phó đoàn trưởng ta còn cảm thấy không ổn, huống chi là đoàn trưởng.
Vài trung niên nghe vậy nhất thời phản đối, một người mới đến đã làm đoàn trưởng, thật sự không thích hợp.
Nghe lời của họ, Truy Mệnh không nói gì, lập tức đi vào trong đại điện.
- Ai…
Mọi người than nhẹ, vẻ mặt ngưng trọng bắt đầu tán đi.
- Nham Sơn đội trưởng, hiện tại chúng ta nên làm gì bây giờ?
Bì Bang thấy vậy đi tới hỏi.
- Hùng Phong quân đoàn muốn tiếp tục tồn tại, chỉ còn một biện pháp.
Nham Sơn ngẩng đầu nói.
- Biện pháp gì?
Bì Bang lộ vẻ tò mò, ánh mắt chợt thay đổi:
- Chẳng lẽ là…
Nham Sơn gật đầu, nói: