Hưu hưu!
Vài thủ ấn dừng trên người Ám Linh, thân ảnh Lục Thiếu Du đã tới bên cạnh, năm ngón tay gấp khúc chộp lên thiên linh cái của hắn, ngẩng đầu nhìn viễn không, ánh mắt thoáng ngưng lại.
Sưu!
Không gian dao động, một thân ảnh hạ xuống, bộ dáng năm mươi tuổi, khuôn mặt có chút kh*ng b*, như người lại như thú, toàn thân tản ra khí tức âm hàn, như có thiên địa năng lượng bao phủ không gian xung quanh, lại có hắc vụ lóe ra, cực kỳ huyền ảo quỷ dị.
Lục Thiếu Du có thể cảm giác được, tu vi khí tức của người này còn mạnh hơn Ám Linh, ít nhất là Tuyên Cổ cảnh trung giai, từ khí tức mà xem hẳn còn không phải trung giai bình thường.
Ánh mắt Ám Linh phục hồi trở lại, thân hình bị cấm chế, trong mắt hiện vẻ sợ hãi, nhìn thấy lão giả lập tức lớn tiếng nói:
- Diệt Hồn, cứu ta!
Khuôn mặt lão giả cực kỳ khó xem, nói:
- Tiểu tử, thả người trong tay ngươi, nếu không Truy Hồn sẽ chết!
Vừa dứt lời, tay áo lão giả đảo qua, một đôi tay khô héo lộ ra ngoài, hắc vụ khởi động, một đạo Hồn Anh xuất hiện, Hồn Anh chỉ nhỏ như anh nhi, nhưng trên người bị vài đạo hắc sắc năng lượng trói buộc, không thể giãy thoát, sắc mặt dữ tợn, như đang thừa nhận thống khổ thật lớn.
- Đoàn trưởng Hùng Phong quân đoàn Truy Hồn!
Ánh mắt Lục Thiếu Du run lên, nhận ra được đó chính là Truy Hồn, là người mà toàn bộ đệ tử Hùng Phong quân đoàn kính sợ trung thành.
- Đại ca!
Khi Truy Mệnh nhìn thấy Hồn Anh, sắc mặt đại biến, miệng phun máu tươi, ánh mắt đỏ rực quay đầu nhìn Lục Thiếu Du, khẩn cầu:
- Các hạ, cầu ngươi cứu đại ca của ta!
Lão giả liếc mắt nhìn Truy Mệnh, lại nhìn Lục Thiếu Du, nói:
- Tiểu tử, ngươi thả người, ta sẽ thả Truy Hồn, thế nào?
- Các ngươi đi nhanh lên, ta chỉ còn là Hồn Anh, linh hồn bị trọng thương, lưu lại cũng không hữu dụng, không cần làm lo cho ta nữa, các ngươi đi nhanh lên. Lần này Hùng Phong quân đoàn bị diệt rồi, cho nên dù chỉ lưu lại một người cũng có thể truyền thừa Hùng Phong quân đoàn!