- Thái A, phá trận!
Ánh mắt Lục Thiếu Du đảo qua thiên không, trong mắt trào ra sát khí, tuy rằng hắn không có bao nhiêu cảm tình với những người này, nhưng bây giờ đối mặt Minh linh, nhìn thấy nhân loại bị đánh chết, điều này làm trong lòng hắn cũng thấy khó chịu, đứng trên lập trường chủng tộc, hắn tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
- Dạ, sư phụ!
Thái A thả người lướt ra.
Ô ô…
Vài đạo hắc quang mang theo tiếng động như quỷ khóc thần hào nhanh như chớp lướt tới, Thái A phất tay, linh hồn dao động mang theo khí tức nóng bỏng lan tràn, hóa thành lực cắn nuốt thật lớn đem vài đạo hắc quang cắn nuốt không còn.
Một màn này làm mọi người ngẩng đầu nghẹn họng nhìn trân trối, Nham Sơn vừa đứng dậy, trong mắt cũng lộ vẻ rung động.
- Chỉ là một cái phá trận nho nhỏ, còn muốn đối phó ta hay sao, muốn cắn nuốt linh hồn, đáng tiếc thực lực các ngươi còn chưa đủ, nhìn xem ai cắn nuốt ai!
Thái A lăng không đứng lơ lửng, linh hồn khí tức nhất thời hóa thành linh hồn phong bạo nóng cháy, như lốc xoáy xoay tròn, diện tích càng lúc càng lớn, như muốn đem không gian đều cắn nuốt sạch sẽ.
Hô hô…
Cùng lúc đó lực cắn nuốt thật lớn đem năng lượng âm hàn trong đại trận nuốt chửng bên trong linh hồn gió lốc.
- Đó là người mới tới, thực lực thật mạnh!
Ánh mắt mọi người đều lộ vẻ rung động, không ai nghĩ tới người kia dùng sức một mình muốn phá Minh linh đại trận.
Lục Thiếu Du nhìn lên không, năng lượng âm hàn trong đại trận kích thích Đại Hồn Anh không ngừng xao động, loại năng lượng này dùng linh hồn lực làm chủ yếu, mang theo âm hàn khí giống như đến từ cửu u.