Không trung run lên, hơn mười tòa giá khôi lỗi khổng lồ trôi nổi, khí tức dao động, đều là tòa giá khôi lỗi tam cấp.
Sưu sưu!
Từ trong dãy núi phía trước, rậm rạp thân ảnh bay ra, tiến vào bên trong tòa giá, từng luồng khí tức sắc bén lan tràn, làm cả không gian chợt căng thẳng lên.
- Đây là báo động nhất cấp, chúng ta nhất định phải lập tức xuất phát, hai ngươi ở đây chờ đợi hoặc chính mình vào tổng bộ báo trình diện, hiểu chứ?
Đầu lĩnh sắc mặt ngưng trọng nói.
Lục Thiếu Du gật gật đầu, ánh mắt luôn nhìn chăm chú vào đoàn người vừa lao ra, thực lực của họ đều ở Thông Thiên cảnh, mà ngộ chân cảnh cùng Đại Đạo cảnh cũng không ít, về phần Niết Bàn cảnh cũng có nhưng không nhiều.
- Chúng ta đi!
Nhìn thấy Lục Thiếu Du gật đầu, đầu lĩnh mang theo thủ hạ lập tức đi vào trong tòa giá khôi lỗi.
Sưu sưu!
Từng thân ảnh bay nhanh, sắc mặt ngưng trọng, cũng không ai để ý Lục Thiếu Du cùng Thái A.
- Hai ngươi thuộc đội ngũ nào, sao còn đứng thất thần ở đây?
Một người chừng năm mươi tuổi bỗng dưng xuất hiện bên cạnh hai người hỏi.
- Tuyên Cổ sơ giai!
Người kia chừng năm mươi, tóc ngắn, từ cổ tới hai má có vết thương thật dài, cũng không biết do loại linh khí nào gây ra.
- Chúng ta mới tới!
Thái A trả lời.
- Mới tới?
Người kia thoáng ngạc nhiên, lập tức nói:
- Hồ Hải, hai người này không có tiểu đội, ngươi mang theo họ, nhanh chóng bao vây tiễu trừ kẻ xâm phạm, không tha bất kỳ ai!
Dứt lời hắn liền biến mất.
- Hai người mới, còn đi lạc với tiểu đội của mình, trở về tiếp tục tính sổ với các ngươi, mau đi theo chúng ta!
Trên trăm thân ảnh xuất hiện, đi đầu là một trung niên áo lam, hắn trách mắng một tiếng, cũng thả người bay vào trong tòa giá khôi lỗi phía trước.
- Người mới tới, mau đi theo chúng ta!
Đại hán khôi ngô đi cuối cùng liếc mắt hô.
- Sư phụ, chúng ta đi chứ?
Thái A hỏi.
- Cùng đi theo xem sao, thu liễm khí tức, đừng tùy tiện bại lộ tu vi.