Sáng sớm, bên trong dãy núi trùng điệp xanh biếc, mây mù lượn lờ như tiên cảnh.
Trên hải vực vô tận, không ít thân ảnh trôi nổi giữa không trung.
Hai người Lục Thiếu Du cùng Thái A quay đầu nhìn lại, nơi đó là lối vào mật địa Thiên giới, không nghĩ tới nhanh như vậy phải rời khỏi mật địa.
- Thiếu chủ, một ngày kia chúng ta sẽ trở về, tới lúc đó hết thảy đều khác hẳn.
Vô Tướng thoáng do dự nói.
- Hô!
Lục Thiếu Du thở sâu một hơi, không nói gì, ánh mắt thoáng hiện tinh quang.
- Chúng ta đi thôi, phía trước là không gian trùng động, như vậy có thể đi vào Thương Khung chiến trường, tới bên kia sẽ có người Thượng Thanh thế giới tới tiếp ứng chúng ta.
Một đại hán nhìn Lục Thiếu Du cùng Thái A nói.
- Đi thôi!
Lục Thiếu Du gật đầu, định xoay người rời đi.
- Thiếu Du huynh đệ!
Nhưng đúng lúc này cửa không gian vào mật địa nổi lên dao động, sau đó từng đạo thân ảnh lướt ra, vài lần lắc mình đã xuất hiện trước người Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nhíu mày, bởi vì người vừa tới chính là Mạc Kình Thiên. Bên cạnh Mạc Kình Thiên là một thanh niên hai mươi tám hai mươi chín tuổi, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, khóe môi như đang mỉm cười, chính là Nguyên Võ thế giới Võ Phá Thương Khung Nhâm Tiêu Diêu.
Bên cạnh Nhâm Tiêu Diêu là một thanh niên cao gầy khuôn mặt cương nghị, khí chất lãnh tuấn ôm kiếm đứng im, chính là Võ Thần thế giới Kinh Thiên Nhất Kiếm Tịnh Vô Ngân.
Ngoài ra còn có bốn người, Phượng Dương thế giới Phong Hoa Tuyệt Đại Tuyệt Phong Hoa, Pháp Đạo thế giới Hoành Đao Diệt Không Độc Nhất Đao, còn có Song Tinh thế giới Man Quyền Giang Đảo Lưu, Thông Thiên thế giới Đạp Không Vô Ngân Thiên Thương Ngấn, chỉ không thấy Hoàng Lạc Nhan mà thôi.
- Sao các ngươi lại tới đây?
Lục Thiếu Du kinh ngạc hỏi.
- Chuyện của ngươi chúng ta mới nghe nói, bởi vì vừa đi vào mật địa nên cũng muốn tìm hiểu một ít, cho nên một mực bế quan, vừa nghe được chuyện của ngươi chúng ta liền thông tri cho nhau, sau đó liền chạy tới.