Hưu hưu…
Hào quang chói mắt b*n r*, tiêu sát khí cuồn cuộn sắc bén như gió lốc thổi quét, khí thế kh*ng b* khiến đông đảo thân ảnh ở xa xa đều run rẩy không ngớt.
Khi không gian khôi phục lại bình tĩnh, kình khí dư âm lan tràn xa xa, chỉ thấy thân hình Sát Thiên trôi nổi giữa không trung, ánh mắt kinh hãi lẫn thất thần nhìn chằm chằm thân hình của mình, gian nan ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Du, tựa hồ như muốn nói gì đó.
Nhưng ánh mắt Sát Thiên đã biến thành ngây dại sợ hãi, miệng mấp máy còn chưa thành tiếng, thân hình đột nhiên b*n r* kim quang, từng đạo kim quang đan chéo rậm rạp như mạng nhện.
Phanh phanh!
Từng khe nứt lan tràn, một giây sau, âm thanh nổ tung trầm thấp vang lên, thân hình Sát Thiên hóa thành mảnh nhỏ, máu tươi tuôn xuống, ngay cả linh hồn phân thân cùng Hồn Anh cũng không may mắn thoát khỏi cái chết, không tránh thoát một kiếp này.
- Sát Thiên bị đánh chết!
Đường Dần cùng Lôi Tiểu Thiên đưa mắt nhìn nhau, trong mắt tràn ngập rung động.
Ánh mắt mọi người ngây dại không cách nào khôi phục tinh thần, hoàn toàn nín thở.
- Ta đã nhẫn nhịn các ngươi nhiều lần rồi, các ngươi lại lòng tham không đáy, vậy đều chết đi cho ta!
Mọi người còn chưa kịp lấy lại tinh thần, Lục Thiếu Du đột nhiên hét lớn.
Tiếng quát rơi xuống, thân hình Lục Thiếu Du nhanh như quỷ mị đi tới trước mặt nhóm người chấp pháp đội.
Âm thanh cuối cùng vừa rơi xuống, hoàng mang năng lượng hung hăng lan tràn, tựa như quang hồ bao phủ, khoảng cách ít nhất hơn vạn thước, cả không gian đều vặn vẹo bóp méo.
Phanh phanh phanh!
Không gian nổ tung, năng lượng gợn sóng cuồng bạo dao động điên cuồng, giữa không trung trời sụp đất nứt, sơn băng địa liệt. Thời Không Lao Ngục lan tràn, không gian ngưng tụ bao phủ lên nhóm người đội chấp pháp.