Dưới vực sâu, đông đảo thân ảnh vẫn tìm kiếm khắp nơi, theo thời gian trôi qua vẫn chưa có ai rời khỏi, ngược lại người ngày càng nhiều.
- Phía trước hình như có người phát hiện gìđó!
Tựa hồ có người tìm được dấu vết, từng thân ảnh vội vàng chạy tới.
Xuy!
Trong hư không, Lục Thiếu Du đột nhiên mở mắt, tinh quang lóe sáng.
- Thiếu chủ!
Vô Tướng lập tức đi tới, trên người vết thương chồng chất, chân khí uể oải, bị thông linh bảo khí tổn thương, chỉ sợ trong thời gian ngắn khó thể khôi phục.
- Có người tới gần, Thái A đang đột phá, ở lại trong không gian của Thôi Hồn Diệt Phách Chuy không thể thuận lợi đột phá, chúng ta nhất định phải ra ngoài!
Lục Thiếu Du dứt lời, thủ ấn ngưng kết, đồng thời quang mang chói mắt lướt qua.
Ngay tiếp theo, bên trong lòng núi, thiên địa năng lượng tràn ngập, một thanh tiểu chùy màu trắng dài chừng nửa thước trôi nổi trước mặt Lục Thiếu Du cùng Vô Tướng, Thái A khoanh chân ngồi cách đó không xa, Vu Mã Tam Giới cùng Lý Cụ kinh ngạc nhìn xung quanh.
- Xuy!
Tâm thần vừa động, Lục Thiếu Du thúc giục Thôi Hồn Diệt Phách Chuy nháy mắt hóa thành lưu quang nhập vào trong ấn đường.
Từ trong tin tức nhận được, Lục Thiếu Du mới biết tiểu chùy có tên là Thôi Hồn Diệt Phách Chuy, nguyên bản ngày trước là một kiện linh hồn áo nghĩa linh khí của một cường giả bên trong bí cảnh Thiên giới.
Chủ nhân của nó đã vẫn lạc trong một hung địa Thiên giới, mà Thôi Hồn Diệt Phách Chuy vô ý đi tới một địa phương tràn ngập thiên địa năng lượng nằm dưới vực sâu, thời gian dài đăng đẵng trôi qua, do thiên địa năng lượng biến hóa ảnh hưởng, không ngờ có thể thăng cấp thành thông linh bảo khí, sinh ra linh trí.
Mà lần thăng cấp này tạo ra dao động lại khiến cho Vạn Tự nguyên đan trong đan điền khí hải của Lục Thiếu Du cảm nhận được.
Thôi Hồn Diệt Phách Chuy đi vào trong não hải Lục Thiếu Du, nhìn thấy kim sắc tiểu đao, vô cùng kiêng kỵ lẫn sợ hãi, lập tức phủ phục ở một bên.