Bên trong mật địa Thiên giới, dưới vực sâu Vạn Bảo sơn mạch, thỉnh thoảng lại có thân ảnh lóe ra.
Không ít người sắc mặt nghi hoặc, đang tìm kiếm gì đó, nhưng không có chút thu hoạch nào.
- Kỳ quái, đã ba ngày vẫn không có phát hiện, chẳng lẽ bảo vật còn biết chạy hay sao?
Lôi Tiểu Thiên nhìn một khối vách núi, sắc mặt cực kỳ nghi hoặc, suốt ba ngày hắn cẩn thận quan sát vực sâu, nhưng không hề có chút phát hiện.
Thế nhưng động tĩnh ba ngày trước ở dưới vực sâu rõ ràng chứng tỏ thật sự có bảo vật tồn tại.
- Đã cẩn thận tìm kiếm qua, không có chút dấu vết gì, cũng không biết nơi này có bảo vật gì!
Ánh mắt Đường Dần cực kỳ nghi hoặc, hiện tượng này quá mức khác thường, với thực lực của bọn họ muốn tìm kiếm đồ vật không thể nào tìm không thấy, nhưng lần này không ít người đi xuống vực sâu tìm kiếm suốt ba ngày cũng không hề phát hiện…
Bên trong hư không năng lượng cuồng bạo, không biết từ khi nào đã biến thành bình thản, nhưng thiên địa năng lượng vẫn nồng đậm như trước.
Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi, toàn thân không chút sinh cơ, chân khí thanh lương, nếu không phải trong miệng hắn luôn thì thào lẩm bẩm, chỉ sợ bị người nghĩ lầm chỉ là một thi thể.
Thái A ngồi gần đó, quanh thân bao phủ cỗ cương khí quỷ dị, cương khí thật chói mắt, nhưng lại không có khí tức dao động.
Xuy!
Tận sâu trong hư không đột nhiên run rẩy lên.
Lục Thiếu Du bỗng dưng mở mắt, cương khí thu liễm, trọc khí thở mạnh, toàn thân khôi phục sinh cơ.
Ngay lúc này Vô Tướng cũng mở mắt, tựa hồ cảm nhận được gì đó.
Nhưng Thái A, Vu Mã Tam Giới cùng Lý Cụ lại không có phản ứng.
- Khí tức kia rốt cục là vật gì?
Lục Thiếu Du nhìn vào sâu trong, linh hồn lực mẫn tuệ tìm kiếm, hắn có thể cảm giác được tận sâu trong đã có vật gì thức tỉnh, sinh cơ mơ hồ xuất hiện.
Sinh cơ, từ hư vô tới thức tỉnh, giống như suy diễn hình thái sinh mệnh, làm Lục Thiếu Du chìm đắm trong lĩnh ngộ suốt năm ngày thời gian.