Trong ba ngàn Đại Thiên thế giới trong thiên địa mênh mông, đối với những tu luyện giả có thiên phú kia mà nói, có thể đặt chân tới đại thừa Niết Bàn cũng là tồn tại giống như lông phượng sừng lân. Từng có không ít Niết Bàn cũng không có cách nào tới Vô Thượng Niết Bàn, cũng không có cách nào tới Vô Lượng Niết Bàn. Chỉ có thể đột phá tới Tuyên Cổ cảnh trung giai.
Có thể đạt tới Vô Thượng Niết Bàn, đối với đám người có thiên phú tuyệt đỉnh trong ba ngàn Đại Thiên thế giới mà nói cũng là tồn tại giống như lông phương sừng lân. Trong một Đại thế giới, trong đám người đồng lứa cũng khó mà xuất hiện lấy một người.
- Lão Ảnh, vậy từng có ai đạt tới Vô Lượng Niết Bàn hay chưa?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Có là có, nhưng mà quá ít. Có thể đặt chân tới đại đạo Vô Lượng Niết Bàn là tồn tại chói mắt trong thiên địa này. Loại người này quá mức hiếm thấy.
Lão Ảnh nhìn qua Lục Thiếu Du nói:
- Ta nghe nói, tám sư huynh sư tỷ của ngươi đều đặt chân tới Vô Lượng Niết Bàn rồi bước vào Tuyên Cổ cảnh cao giai. Nếu như ngươi không thể đặt chân tới Vô Lượng Niết Bàn, ta thấy về sau ngươi cũng không còn mặt mũi gặp sư huynh sư tỷ của ngươi nữa.
- Đều đã từng là Vô Lượng Niết Bàn sao?
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, hắn không khó biết rõ sư phụ Bát Hoang Thánh Tôn Đế Phách Thiên là tồn tại bực nào, tám sư huynh sư tỷ đều là tu luyện giả Vô Thượng Niết Bàn, chuyện này rung động tới bực nào a..
- Vậy thì tám sư huynh sư tỷ của ta rốt cuộc là người ra sao?
Lục Thiếu Du hỏi Lão Ảnh.
- Nếu như có thể gặp bọn họ tự nhiên có thể nhận ra ngươi. Bây giờ ngươi có biết rõ cũng vô dụng.
Lão Ảnh dường như không có ý nói cho Lục Thiếu Du biết.
Lục Thiếu Du cũng không có hỏi nhiều, ánh mắt rung động, nói: